Càng nói, giọng tôi càng nhỏ dần.
Hình như...
Hôm nay cậu ta thật sự chẳng ăn được mấy miếng.
Tôi vẫn luôn cho rằng khẩu vị của Hạ Kiêu giống mình, đều thích đồ nhiều dầu nhiều ớt.
Nếu không ăn được cay, sao không gọi vài món thanh đạm?
Nhịn đói bản thân chỉ để ngồi bóc tôm cho tôi là có ý gì chứ?
Trừ điểm!
Nhất định phải trừ điểm!
Không thành thật!
Đúng lúc đó, tin nhắn của Hạ Kiêu gửi tới:
"Hôm nay biểu hiện của tôi thế nào? Có thể cho tôi bao nhiêu điểm?"
Tôi cười lạnh:
"Vốn dĩ là 10 điểm, nhưng vì cậu không thành thật nên trừ ngược 10 điểm, hết sạch!"
"Cậu lừa tôi, tôi không vui."
Màn hình liên tục hiện dòng chữ "Đối phương đang nhập...".
Chắc Hạ Kiêu cũng không biết nên trả lời tôi thế nào.
Rất lâu sau, tôi mới nhận được một tin nhắn đầy thận trọng của cậu ta:
"Cậu đều biết rồi sao?"
Nhắc tới chuyện này là tôi nổi nóng.
"Đúng, tôi biết hết rồi."
"Hạ Kiêu, cậu còn định giấu tôi đến bao giờ nữa?"
Bên kia lại hiện "Đối phương đang nhập..."
Nhìn là biết Hạ Kiêu đang cực kỳ rối rắm.
Nhưng tính tôi nóng nảy, chẳng chờ nổi lâu như thế.
"Rõ ràng không ăn được cay, sao lần nào ăn cơm cũng chiều theo khẩu vị của tôi?"
"Tôi là loại người không biết nói lý lẽ thế à?"
"Gọi thêm vài món thanh đạm thì tôi cũng đâu có ý kiến!"
"Còn không chịu ăn cơm nữa, cậu quên mình có bệ/nh dạ dày rồi à?!"
Dòng chữ "Đối phương đang nhập..." trên đầu màn hình biến mất.
Rất lâu, rất lâu sau.
Hạ Kiêu mới gửi lại:
"Thì ra cậu đang nói chuyện này..."
"Xin lỗi. Tôi chỉ muốn cậu ăn được vui vẻ hơn thôi."
Tôi trợn mắt.
"Vốn dĩ hôm nay tôi đang rất vui."
"Giờ thì thành bực mình rồi."
Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra mấy kẻ không ưa mình sẽ buôn chuyện sau lưng thế nào.
Bọn họ chắc chắn sẽ bảo tôi nhỏ nhen, không chứa nổi Hạ Kiêu.
Đi ăn cơm với người ta mà còn cố tình khiến người ta không được ăn no.
Xin trời xanh soi xét trung gian!
Tôi oan quá mà!
Dù tôi với Hạ Kiêu là oan gia đối đầu, nhìn nhau không thuận mắt đi nữa, cũng không đến mức giở mấy trò vặt vãnh như vậy.
Tôi còn chưa hèn hạ tới mức đó.
Hạ Kiêu lại nhắn:
"Xin lỗi, Tân Du."
"Nhưng... tôi có thể hiểu rằng cậu đang quan tâm tôi không?"
Ha ha.
Nghĩ nhiều quá rồi.
"Ai quan tâm cậu chứ."
"Dù sao người bị bệ/nh dạ dày cũng đâu phải tôi. Cậu thích ăn hay không thì tùy."
Tôi nói với cậu ta:
"Nếu còn như vậy nữa thì lần sau đừng gọi tôi đi ăn cùng."
Tôi sợ bị cậu hại cho mất danh tiếng.
Hạ Kiêu đáp:
"Ừ. Cậu yên tâm. Lần sau sẽ không như vậy nữa."
Thế mới được chứ.
Tôi nhắc nhở:
"Ngày mai tôi sẽ khảo sát điều kiện kinh tế và môi trường sống của cậu. Chuẩn bị trước đi."
7,
Thật kỳ lạ.
Từ lúc tôi đăng bài lên vòng bạn bè đến giờ, chỉ có mỗi Hạ Kiêu chủ động liên lạc, nói muốn làm chủ của mèo con.
Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu.
Dù sao nó cũng chỉ là mèo mướp bản địa.
Có lẽ nhiều người thích nuôi mèo giống hơn.
Hiện giờ mèo con vẫn đang ở chỗ ông chủ tiệm thú cưng.
Đợi dưỡng thương xong là có thể tìm chủ mới rồi.
Bác sĩ nói tình trạng hồi phục của nó khá tốt, hôm nay là có thể xuất viện.
Vậy nên tôi phải nhanh chóng hoàn thành việc khảo sát Hạ Kiêu.
Tuy biết Hạ Kiêu rất giàu.
Nhưng khi thật sự bước vào căn biệt thự đ/ộc lập rộng bốn trăm mét vuông của cậu ta, tôi vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.