Phân Hóa Chậm Thành Beta

Chương 12

10/02/2026 14:07

Đạm Nhiên lạnh lùng hỏi: "Diệp Đàm, giải thích đi."

Lúc ấy tôi đã giải thích thế nào nhỉ?

Tôi buông lời bất cần: "Tôi sớm đã bảo anh chia tay tôi rồi, không chịu chia tay thì đấy, kết quả thế này đấy. Tôi vẫn sẽ thích người khác thôi."

"Tôi đúng là loại người được chăng hay chớ. Giờ hối h/ận rồi hả? Hối h/ận thì đúng lúc đấy, chia tay đi."

Đạm Nhiên đứng lặng nhìn tôi một hồi lâu, rồi quay người rời đi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy hoang mang. Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng bị tôi quẳng sau gáy.

Tôi tưởng lần này chúng tôi đã dứt áo thật rồi.

Nhưng rồi một ngày nọ, trời đổ mưa như trút nước. Tan học về, tôi thấy Đạm Nhiên đứng đợi dưới mưa, chẳng hề che dù.

Dù sao cũng từng thật lòng yêu nhau, tôi vội chạy tới che ô cho anh, vừa m/ắng: "đi/ên à, đã chia tay rồi còn tới làm gì nữa?"

Đạm Nhiên nhìn tôi. Gương mặt tái nhợt vì mưa gió lại càng thêm kiều diễm, khiến hơi thở tôi nghẹn lại. Anh nói: "Chia tay à, anh đã đồng ý đâu."

Vẻ đẹp ấy của Đạm Nhiên khiến tôi lại xiêu lòng. Tôi gật đầu: "Được, chưa chia tay."

Lần tái hợp này, Đạm Nhiên trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Anh làm ngơ trước những mối qu/an h/ệ m/ập mờ của tôi, cũng chẳng hỏi han "đang ở đâu, làm gì". Tôi vui mừng vì sự hiểu chuyện của anh, nâng ly mừng tự do vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi bỏ qua cảm giác khó chịu thoáng qua trong lòng. Đạm Nhiên đã trở thành người yêu hoàn hảo - muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Cứ thế, chúng tôi hẹn hò đến tận ngày tốt nghiệp.

Cũng vào thời điểm này, Đạm Nhiên bỗng chốc nổi tiếng. Suốt đại học, tôi xin cho anh một suất học nhạc, anh ngày ngày đến Học viện Âm nhạc ngồi học ké, lại thường xuyên cắm trụ ở thư viện. Việc anh sáng tác được bản hit đình đám chẳng khiến tôi ngạc nhiên.

Anh có nhan sắc, có tài năng, nhân phẩm lại không chê vào đâu được, thành công chỉ là sớm muộn. Nhưng chẳng mấy chốc, cùng với danh tiếng của anh, cảm giác tự tôn tôi từng có đã tan biến.

Trong lòng tôi dấy lên cảm giác khó chịu. Dù Đạm Nhiên vẫn đối xử với tôi như xưa, tôi vẫn thấy bứt rứt. Tôi đề nghị chia tay lần thứ ba.

Lần này, Đạm Nhiên không khóc, cũng chẳng gi/ận dỗi bỏ đi. Anh lặng lẽ nhìn tôi: "Đàm Đàm, em phải cho anh lý do."

Lý do ấy đương nhiên không thể nói ra. Tôi ngoảnh mặt đi: "Chẳng có tại sao, chỉ là tôi thay lòng đổi dạ thôi. Bên anh lâu thế, tôi mệt lắm rồi."

Đạm Nhiên im lặng nhìn tôi. Rất lâu sau, anh cúi đầu: "Được."

Nhưng lần này đến lượt tôi khó chịu. Tôi kéo bạn thân đến bar giải sầu. Tôi đã quen việc Đạm Nhiên luôn đuổi theo mình, nên mặc nhiên nghĩ anh sẽ không đồng ý chia tay. Vậy mà lần này, sao anh lại gật đầu?

Tôi ôm lấy đứa bạn thân, vừa khóc vừa than thở. Đứa bạn bĩu môi: "Thế mày muốn hắn làm gì? Bắt mày về nh/ốt lại à?"

"Đồng ý cũng không xong, không đồng ý cũng không xong. Mày là hoàng đế của anh ta à? Khó chiều thế!"

Tôi nức nở: "Không quan tâm! Tao muốn anh ấy không được chia tay!"

Đứa bạn đảo mắt: "Thế thì gọi điện cho anh ta đi."

Chuông điện thoại vang lên từ bàn bên cạnh. Tôi ngơ ngác nhìn sang - Đạm Nhiên tắt máy, đứng dậy bước tới.

Anh đỡ lấy thân hình tôi cố ý ngả vào, thì thầm bên tai:

"Diệp Đàm, anh đã cho em cơ hội rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Minh Hy

Phu quân vừa hạ táng, cha mẹ chồng đã ép ta để đại bá ca kiêm thiêu hai phòng. (Kiêm thiêu hai phòng (兼祧两房): Tập tục xưa, chỉ một nam tử đồng thời gánh trách nhiệm nối dõi và kế thừa hương hỏa cho hai phòng trong cùng gia tộc; con cái sinh ra có thể được phân sang kế tự cho phòng không có người nối dõi.) Ta không phản đối, ngay đêm ấy liền cùng đại bá ca viên phòng. Hai tháng sau, cha mẹ chồng lại bế đến một đứa trẻ, bảo ta nhận làm con nuôi. Ta khẽ vuốt bụng, kinh ngạc nói: "Thưa mẫu thân, con đã mang thai. Nếu lúc này lại nhận con nuôi thì cũng không thể ghi vào danh nghĩa là đích tử của con và Kính Đường. Nếu chỉ là thứ tử thì không sao." Bà mẹ chồng kinh hãi đến tái mặt, suýt nữa ngất lịm. Bởi vì kiếp trước, để thủ tiết cho Văn Kính Đường, ta chẳng những từ chối việc để đại bá ca kiêm thiêu hai phòng, mà còn chủ động nhận nuôi đứa trẻ do cha mẹ chồng mang về, tận tâm tận lực nuôi nấng, dạy dỗ nó trưởng thành. Thế nhưng về sau, khi nó xin phong cáo mệnh cho mẫu thân, người được phong lại chính là biểu muội của Văn Kính Đường. Đến lúc ấy ta mới biết, người lẽ ra đã chết từ sớm là Văn Kính Đường, vẫn luôn sống cùng vị biểu muội ấy như một đôi thần tiên quyến lữ. Gã nhìn ta như ban phát ân huệ: "Ta đã cho nàng một đời làm chủ mẫu phủ Ninh An Hầu, hưởng đủ thể diện và tôn quý. Nàng còn muốn gì nữa?" Cả đời ta lao lực, thay gã phụng dưỡng song thân, dạy dỗ con cái, vực dậy gia môn, vậy mà tất cả lại chỉ là sự bố thí của gã? Ta không cam lòng, liền kéo cả nhà bọn họ cùng chôn thân trong biển lửa. Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Văn Kính Đường hạ táng.
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0