Giấu kín yêu thương

Chương 20

08/02/2026 20:46

Kể từ hôm đó, tôi bắt đầu vào guồng học hỏi.

Biểu hiện cụ thể là việc cuồ/ng nhiệt lục lọi các trang mạng, tìm ki/ếm bí kíp yêu đương chuẩn chỉnh, cách trở thành bạn trai mẫu mực...

Thậm chí tôi còn lùng sục cả cách nâng cao kỹ năng hôn. Bởi trình độ hôn của tôi quá kém cỏi, lần nào Hứa Mục Khanh cũng chiếm thế thượng phong.

Không còn phải đi làm thêm, tôi có nhiều thời gian hơn để tập trung vào việc học. Thành tích vì thế mà tiến bộ vượt bậc.

Như người ta vẫn nói: Vật được yêu thương sẽ đi/ên cuồ/ng đ/âm chồi nảy lộc.

Còn chuyện tình cảm với Hứa Mục Khanh… Đương nhiên là tiến triển chóng mặt.

Trong một lần lửa gặp cỏ khô, Hứa Mục Khanh cắn mạnh vào xươ/ng đò/n của tôi rồi bật dậy định chạy vào nhà tắm.

Tôi níu áo hắn lại, trong ánh mắt ngỡ ngàng của đối phương, chủ động dâng lên nụ hôn.

"Được mà..." Tôi thì thào.

Hắn đã làm quá nhiều cho tôi, trong khi tôi chẳng có gì ngoài thứ này để đáp đền. Tôi đương nhiên nguyện ý trao cho hắn.

Gương mặt điển trai của Hứa Mục Khanh ửng hồng, hắn cúi xuống hôn lẫn yết hầu tôi.

"Tô Mẫn, anh yêu em." Lời thổ lộ vang lên trang trọng như lời tuyên thệ.

Giữa lúc đ/au đớn và khoái lạc, tôi chợt nhớ đến câu nói năm xưa của mẹ viện trưởng tại trại trẻ mồ côi: "Khổ tận cam lai."

Hứa Mục Khanh chính là điều ngọt ngào ấy của tôi.

Nhưng ngọt quá nhiều khiến tôi không tiêu hóa nổi.

Mãi sau này, khi không còn chút sức lực, tôi thều thào: "Hứa Mục Khanh... đủ rồi..."

Giọng hắn dịu dàng dỗ dành: "Lần cuối thôi."

"Đm, lần trước anh cũng bảo là cuối cùng! Em..."

Âm cuối bị nuốt chửng.

"Không sao, đêm còn dài lắm."

Hôm sau, đúng như dự đoán, tôi bệt giường không sao dậy nổi.

Nhìn Hứa Mục Khanh thần thái tươi tỉnh bên cạnh, tôi bực bội ném luôn chiếc gối về phía hắn: "Bảo dừng không chịu nghe..."

Động tác quá mạnh khiến cơ bắp nhức nhối.

Hứa Mục Khanh ngoan ngoãn đỡ lấy, giọng đầy hối lỗi: "Anh xin lỗi, thật sự không kìm được."

Nghe quen quá.

"Hồi cấp ba anh cưỡng hôn em cũng viện lý do này." Tôi lạnh lùng chỉ trích.

Hứa Mục Khanh vừa xoa bóp lưng cho tôi vừa lẩm bẩm: "Em như thế... anh đâu thể nhịn nổi..."

May mà hôm nay tôi không có tiết.

Tôi yên tâm nằm lì cả ngày, đến tối lúc bôi th/uốc Hứa Mục Khanh suýt nữa lại mất kiểm soát. Mặt lạnh như tiền, tôi cảnh cáo: "Làm nữa em nhảy lầu bây giờ."

Hứa Mục Khanh đành ngậm ngùi buông tha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm