Sói Đến Rồi

Chương 19

30/07/2025 18:17

Không chỉ nhớ lại, mà còn sắp moi sạch nết x/ấu của tôi rồi.

Tôi hơi đ/au đầu: "Em đừng kích động, để anh giải thích từng chuyện một..."

Ngụy Đông ngắt lời tôi: "Không cần giải thích, em không ngốc."

"Cảm ơn anh đã nghĩ cho em như vậy, lén lút làm nhiều việc như thế."

"Trương Sở, anh n/ợ em đã trả xong."

"Ngày mai em về huyện Thiên An. Sau này, chúng ta đừng gặp nhau nữa."

Tôi im lặng một lúc, bước đến bên em, lấy điếu th/uốc từ tay em, cắn vào vết ẩm ướt hút một hơi, liếc nhìn Ngụy Đông, rồi nhả khói ra.

"Em không đi được đâu, bỏ ý định đó đi."

"Nếu em dám chạy trốn, anh sẽ đ/á/nh g/ãy chân em, nh/ốt em lại."

Tôi nén sự hung dữ trong lòng, cảnh cáo em: "Ngụy Đông, em biết anh là người thế nào mà."

Vì đạt được mục đích, không từ th/ủ đo/ạn.

Không thay đổi được.

Tôi cúi người hôn lên đôi môi lạnh lẽo của em: "Ngoan, lên giường ngủ đi."

Tôi và Ngụy Đông rơi vào tình trạng chiến tranh lạnh.

Mời Từ Hồng đến nhà, hỏi gì Ngụy Đông cũng không nói.

Từ Hồng nói: "Cậu không thể nh/ốt cậu ấy mãi được."

Tôi im lặng một lúc, nói: "Chữa không khỏi thì thôi."

Thả em, không thể nào.

Tôi làm Từ Hồng tức gi/ận bỏ đi.

Một hôm, Ngụy Đông dùng d/ao gọt trái cây, rạ/ch vào cánh tay mình.

Tôi nhìn vết thương của em, không nói gì, rạ/ch một nhát vào cùng vị trí trên cánh tay.

Ngụy Đông trợn mắt: "Mẹ kiếp, anh làm gì vậy?!"

Em gi/ật lấy con d/ao, ném đi xa.

Tôi không mấy bận tâm, hỏi em: "Còn dám không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm