Tu Chân Giới

Chương 2

24/09/2024 15:39

Khẩu sú/ng này là vũ khí cổ xưa nhất trong kho chứa đồ của ta, ở thế giới tinh tế chắc chắn không đủ đẹp.

Thậm chí ở thế giới bình thường cũng chỉ là vũ khí đào thải.

Nhưng ở tu chân giới, tiếng bóp cò sú/ng đã dọa sợ tất cả mọi người.

Pằng…

Chim muông bay tán lo/ạn khắp nơi.

Tô Tẩm Tẩm vẫn chưa hoàn toàn phản ứng lại, tay trái đã bị đạn b/ắn thủng, m/áu tươi tuôn ra như suối.

Hộ giáp trên người cũng để lại một lỗ nhỏ ch/áy xém.

Áo hộ giáp sư tôn tặng cho ả ta, hoàn toàn không chống đỡ được viên đạn b/ắn ra bằng tốc độ cao.

Đầu tiên ả ta thoáng chốc sững sờ, sau khi phản ứng lại mới đ/au đớn kêu rên, ôm cánh tay nằm bệt dưới đất, đ/au tới mức không ngừng toát mồ hôi.

Dưới võ đài, đại sư huynh vẫn luôn trơ trẽn đột nhiên phi thân lên, dịu dàng ôm Tô Tẩm Tẩm vào lòng, vừa đ/au lòng kiểm tra vết thương của ả ta, vừa nhíu mày quay lại hét lên với ta:

"Diệp Thanh Thanh, muội lại dùng ám khí làm hại người? Còn không mau quỳ xuống xin lỗi tiểu sư muội!”

Uy thế của đại lão Kim Đan ùn ùn kéo tới, khiến ta mất kh/ống ch/ế mà uốn cong gối, quỳ thụp xuống đất.

Xươ/ng cốt toàn thân kêu răng rắc, gần như không chống đỡ được áp lực lớn thế này mà muốn đ/ứt g/ãy.

Ta nặn ra chữ qua kẽ răng:

"Sư muội thua thì là ta dùng ám khí làm hại người, nếu ta thua, vậy có khi nào là tiểu sư muội dùng ám khí hại ta không?”

"Diệp Thanh Thanh, chỉ dựa vào chút tu vi của muội thì có thể đ/á/nh thắng được ai? Tiểu sư muội chẳng qua chỉ muốn có ngọc linh chi trong tay muội mà thôi, nhưng muội lại cứ mãi đùn đẩy, một chút phong độ làm sư tỷ cũng không có.”

Ngọc linh chi mà Minh Uyên nói là linh dược ta vất vả ngược xuôi tìm được ở nơi lạnh giá.

Thập tử nhất sinh, mấy lần suýt bỏ mạng trong miệng yêu thú, cuối cùng cũng mang được linh dược về tông môn, chữa trị linh căn tổn thương của ta.

Ở tu chân giới, linh căn bị thương, tu vi khó lòng tiến bộ được nửa phần, gần như biến thành nửa tàn phế.

Nhưng không ngờ vừa quay về tông môn, tiểu sư muội biết ta mang ngọc linh chi về là cứ mở miệng quấn lấy sư tôn đòi hỏi.

Mà ả ta, chẳng qua chỉ muốn lấy ngọc linh chi để củng cố tu vi mà thôi.

Ta đương nhiên không đồng ý.

Dựa theo quy tắc của tông môn, nếu như không muốn thì đến võ đài tỉ thí một phen, người thắng có tư cách lấy linh vật của người bại trận.

Sư tôn chỉ lo tiểu sư muội vạn người mê có bất kỳ sơ suất nào đó nên đã không tiếc mà lấy ra ki/ếm bản mệnh của mình, giúp tiểu sư muội cư/ớp được ngọc linh chi từ chỗ ta.

Ngay cả cuộc tỉ thí hôm nay, tất cả đệ tử trên dưới tông môn cũng đều âm thầm chỉ trích ta là người nhỏ nhen, chỉ là một cây linh chi mà thôi, lại không nỡ lòng cho sư muội đồng môn của mình.

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt kh/inh thường của Minh uyên, nói rõ ràng từng câu từng chữ:

“Đại sư huynh lẽ nào quên mất, linh căn của ta là vì yểm hộ ngươi cùng các sư đệ sư muội chạy trốn, bị yêu thú gây thương tích à.”

Nửa tháng trước, ở trong bí cảnh, tiểu sư muội vô tình dẫn yêu thú tới, mọi người không địch lại được, thấy mọi người đều sắp táng thân trong bụng yêu thú.

Vì để đồng môn có thể sống tiếp, chỉ có ta là tu vi trúc cơ xung phong đứng ra dẫn yêu thú rời đi.

Yêu thú truy sát ta tròn một ngày một đêm, nhưng vẫn không thấy có người nào trong tông môn tới c/ứu giúp.

Thời điểm cuối cùng, ta liều mạng đồng quy vô tận với yêu thú, may mắn sống sót từ trong tay nó, nhưng đan điền đã bị nọc đ/ộc của yêu thú xâm nhập, làm tổn hại linh căn.

Trên mặt Minh Uyên thoáng hiện qua tia sửng sốt, nhưng rất nhanh đã phản ứng trở lại, sự chán gh/ét trên mặt càng gia tăng.

“Diệp Thanh Thanh, rõ ràng là tu vi ngươi không thạo, lẽ nào còn muốn tính sổ linh căn bị thương lên người sư huynh muội đồng môn?”

Đám sư đệ đồng môn tìm được đường sống trong chỗ ch*t khi đó cũng nháo nhào mở mồm đòi gi*t.

“Đúng thế, rõ ràng là tu vi ngươi thấp, ngay cả yêu thú cũng không gi*t được còn muốn đổ lỗi lên đầu chúng ta.”

“Vẫn là tiểu sư muội tốt, trên đường chạy về tông môn vẫn luôn khích lệ chúng ta đừng lo lắng.”

“Tiểu sư muội còn chủ động lấy ra linh hạc để bọn ta cưỡi.”

Ta quỳ gối tại chỗ cũ, cười khẩy.

Không hổ là tiểu sư muội vạn người mê, rõ ràng là ta dùng tính mạng dẫn yêu thú rời đi, nhưng ở trong mắt đám sư đệ, phần lớn công lao bọn họ có thể chuyển nguy thành an đều là nhờ tiểu sư muội dẫn yêu thú tới.

Có lẽ là nụ cười của ta khiến Minh Uyên cực kỳ phẫn nộ, hắn ta gh/ét bỏ hất tay về phía ta.

Một đạo linh lực từ ngón tay phụt ra, tà/n nh/ẫn b/ắn vào lồng ng/ực ta.

Uy áp của kim đan vẫn kìm kẹp ta ở chỗ cũ, cả người không động đậy được.

Hệ thống nhìn cảnh tượng trước mắt, an ủi nói:

“Chính là như vậy, chị là đ/á kê chân, bị giẫm đạp đủ kiểu, đợi đến khi kết thúc... a...”

Ồn ào!

Ta vung tay, t/át văng hệ thống trong trí n/ão ra ngoài.

Linh lực bị ép dừng lại ngay khi còn cách lồng ng/ực ta nửa trượng, một dòng mật mã ký tự chặn linh lực lại, sau đó vứt trả lại nó cho chủ cũ.

Sự chán gh/ét trên mặt Minh Uyên còn chưa kịp đổi thành kinh hãi, đã bị linh lực b/ắn ngược của mình đ/á/nh bay ra ngoài mấy chục trượng.

Tô Tẩm Tẩm ở trong lòng cũng theo đó mà gặp tai họa, bay thẳng ra một phương.

Lăn lốc lốc trên đất ba bốn vòng mới khó khăn dừng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67