Em chỉ có thể là của tôi

Chương 09

06/05/2026 18:14

Tôi bị giáng chức.

Lý do là "tự ý xin điều chuyển không qua phê duyệt".

Hừ.

Từ Thượng tướng trẻ nhất đế quốc, tôi trở thành thư ký tạm thời của Lục Liêm.

Văn phòng từ tầng cao nhất tòa chỉ huy, chuyển về gian phòng nhỏ ngoài cửa biệt phủ Nguyên soái.

Lục Liêm bận đến mức thở không ra hơi, hầu như không có mặt ở đây.

Việc của tôi là khi hắn hiếm hoi xuất hiện, chỉ cần giúp hắn cởi áo khoác, treo lên kệ, pha cà phê đặt lên bàn.

Lục Liêm luôn trêu chọc gọi tôi là "thư ký nhỏ".

Cái từ đó khiến tôi cả ngày bực bội.

Hắn có quyền gì mà giáng chức tôi?

Không dám đối đầu trực tiếp, 20 cái t/át lần trước còn in hằn.

Tôi chọn giải sầu bằng rư/ợu ở câu lạc bộ trong quân khu.

Tôi còn gọi 2 Omega, 2 Alpha đi kèm.

Toàn mỹ nhân hấp dẫn.

Nhưng nhìn họ, lòng tôi chẳng gợn sóng.

Pheromone của họ, với tôi nhạt như nước lã.

Chỉ có Lục Liêm khiến tôi khoái cảm, khiến tôi tận hưởng.

Đó là thành quả ng/ược đ/ãi của hắn.

Tôi nâng ly thứ 3, uống cạn.

Tạm thời kìm nén được thứ gì đó nghẹn ứ trong ngựk.

Lúc này, một thanh niên ngồi xuống cạnh tôi.

Khuôn mặt quen quen.

Vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt, khóe môi cong, dung mạo giống tôi 3 phần.

"Chào anh, Hứa Việt, tôi là Từ Di. Hẳn là anh biết tôi."

Tôi cầm ly rư/ợu liếc nhìn Từ Di, khóe miệng từ từ nhếch lên thành nụ cười á/c ý: "Ừ, biết chứ, hàng nhái rẻ tiền của tôi mà."

Sắc mặt Từ Di nhăn nhó, nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười giả tạo: "Cho anh xem thứ này."

Cậu ta thách thức mở lòng bàn tay ra, trong đó là một tấm huy chương vàng.

Là tấm mà tôi đá/nh mất.

Chà, xem ra Từ Di đã đến nhà Lục Liêm.

Không những đến, mà còn đi lại tự do, lấy đồ của hắn.

Tôi cười kh/inh bỉ: "Rác rưởi, vứt đi."

Vẻ mặt Từ Di sụp đổ.

"Đừng giả vờ nữa!" Giọng cậu ta bỗng cao vút, khiến mấy bàn xung quanh ngoảnh đầu nhìn lại.

Tôi ngạc nhiên: "Tôi giả vờ cái gì?"

"Anh đang rất tức gi/ận, rất muốn đá/nh tôi, vì tôi sắp cư/ớp mất Lục Nguyên soái."

"Ừ, tôi rất muốn đá/nh cậu." Tôi lắc ly rư/ợu, "Nhưng không phải vì Lục Liêm. Mà vì cậu làm phiền tôi uống rư/ợu."

Đột nhiên, tôi ném ly rư/ợu xuống, t/át thẳng vào mặt cậu ta.

Bốp!

Từ Di ôm mặt với vẻ không tin nổi: "Anh dám đá/nh tôi? Tôi là người của Nguyên soái!"

Tôi t/át thêm một cái nữa.

Bốp!

Lần này mạnh hơn, mặt cậu ta vặn vẹo, cả người lảo đảo.

Ngay lúc đó, một nhóm người xông vào phòng.

Dáng vẻ chuyên nghiệp bài bản.

Mặc vest đen, đeo tai nghe, tiêu chuẩn đặc nhiệm.

Tôi không hiểu.

Cái quái gì thế?

Không cho người ta uống rư/ợu nữa à?

Cho đến khi thấy Lục Liêm.

Hắn mặc thường phục, áo khoác mỏng màu xám đậm, vài sợi tóc rơi trước trán.

Trông trẻ hơn vài tuổi, nhưng khí chất tỏa ra vẫn còn nguyên vẹn.

Lãnh đạo đến uống rư/ợu, cấp dưới như tôi bị mời ra ngoài.

Tôi và Từ Di cùng bị đuổi đi.

Đi được nửa đường…

"Hứa Việt." Giọng Lục Liêm không to, nhưng trong không gian tĩnh lặng, từng chữ vang lên rất rõ ràng.

Tôi không nghe, tiếp tục bước đi.

"Hứa Việt." Hắn gọi lần nữa, giọng trầm hơn, như kìm nén cơn gi/ận.

Tôi vẫn đi.

Hắn tặc lưỡi một tiếng, chỉ vài bước đã đuổi theo chặn trước mặt tôi: "Tôi gọi em đấy, Hứa Việt."

Tôi ngẩng cao đầu, kiêu ngạo nhìn hắn: "Xin lỗi, tôi đổi tên rồi. Giờ tôi là Trương Việt."

Hắn bình thản nhìn tôi, không gi/ận cũng không cười: "Đổi từ khi nào?"

"Vừa mới đổi."

Từ Di như gặp c/ứu tinh mà lao tới.

Cậu ta ôm gò má sưng vù, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Nguyên soái, ngài xem mặt em đi!”

"Sao?" Lục Liêm nghiêng đầu hỏi qua loa.

"Hắn đá/nh em!" Từ Di r/un r/ẩy chỉ vào tôi.

Lục Liêm liếc qua mặt cậu ta, rồi nhìn tôi: "đá/nh thế nào?"

Từ Di định nói: "Em..."

Lục Liêm ngắt lời: "Không hỏi cậu."

Từ Di sợ hãi ngậm miệng lại.

Lục Liêm nhìn tôi, vẻ mặt thích thú như xem thú cưng biết đá/nh nhau: "Em nói đi, Trương Việt."

Tôi cười lạnh bước tới.

Giơ tay, t/át thẳng vào Lục Liêm.

Bốp!

Cú t/át này mạnh hơn 2 cái dành cho Từ Di cộng lại.

Cả câu lạc bộ im phăng phắc.

"đá/nh thế này đấy, Nguyên soái." Tôi cười nhẹ, khóe miệng đầy vẻ khiêu khích.

Lục Liêm nghiêng mặt, ngón cái lau vết m/áu bên khóe miệng.

"Lực đạo không nhẹ." Hắn không gi/ận, chỉ hỏi, "Sao lại đá/nh người?"

"Vì chán. Nguyên soái, bảo người của anh đừng đến trước mặt tôi nữa." Tôi hùng hổ nói xong rồi quay lưng bỏ đi.

Nhưng hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi: "Hiểu lầm to rồi, người của tôi chỉ có em."

Tôi nghiêng đầu nhìn Từ Di.

Cậu ta đứng cách đó vài bước, vết t/át còn đỏ chói, mắt ngân ngấn nước đầy bất mãn.

"Anh tưởng tôi tin à?"

Lục Liêm nhìn theo ánh mắt tôi, hiếm hoi giải thích: "Tôi thấy hắn giống em, tưởng em trai em, biết đâu tra ra được thân thế của em."

"Kết quả?"

"Chẳng liên quan gì đến em."

Tôi cười kh/inh bỉ: "Bị ngốc à?"

Hắn nhún vai: "Vì yêu mà ngốc."

Tôi im lặng giây lát: "Vậy sao hắn có huy chương của tôi? Anh cho hắn vào nhà sao?"

"Gì cơ?" Hắn nhíu mày, lục tìm trong túi nhưng không tìm thấy gì.

Rồi hắn nhíu mày ch/ặt hơn: "Hắn ăn tr/ộm."

Từ Di sợ hãi xua tay, mặt mày tái mét: "Không, không phải tr/ộm, ở b/ệnh viện kiểm tra, ngài đá/nh rơi, em... Em nhặt lên."

Không biết nói gì.

Lục Liêm buông tay tôi ra: "Được rồi, đá/nh cũng đá/nh rồi, ch/ửi cũng ch/ửi rồi. Hả gi/ận chưa?"

"Đừng chọc tức tôi." Tôi trợn mắt bước đi.

Vừa quay người, chân bỗng mềm nhũn.

Mùi pheromone quen thuộc tràn ngập.

Tôi ngoảnh lại.

Lục Liêm lạnh lùng nói: "Tôi chưa cho đi. 5 phút không đến, em chống đối mệnh lệnh 2 lần."

Tôi nghiến răng: "Anh không có quyền giữ tôi lại."

"Có quyền." Hắn chỉ vào vết thương trên mặt.

Vết t/át của tôi vẫn còn đó.

Hắn huýt sáo: "Em tấn công Nguyên soái tối cao, tội này khó tha."

Trò đùa nhạt nhẽo thật.

Hắn giơ lên chiếc c/òng số 8 lên: "Em bị bắt rồi, Trương Việt."

Tôi nhìn c/òng tay, thở dài: "... Gọi tôi là Hứa Việt đi."

Khóe miệng hắn cong lên: "Hứa Việt, em bị bắt rồi."

Hắn c/òng tay tôi, quay sang dặn dò: "Đưa Từ Di về chỗ cũ. Cho ít tiền, coi như bồi thường."

Toàn thân Từ Di hoàn toàn sụp đổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7