Đột nhiên phía sau vang lên tiếng cười khúc khích của cô gái.

Đinh Diên An quay đầu hỏi: "Cười gì thế?"

Cô gái bị bắt quả tang ngượng ngùng vẫy tay: "À... cái meme trên mạng ấy mà."

Lâm Nhạc Ngôn ngơ ngác: "Meme gì cơ?"

Cô gái đỏ mặt liếc nhìn tôi: "Chỉ là bốn cây thôi mà..."

Chưa nói hết đã bị bạn cùng bàn nhắc nhở, vội vàng im bặt:

"Không có gì đâu ạ, xin lỗi làm phiền."

Trương Thuấn tò mò lấy điện thoại định tra.

Tôi gõ cái bát, liếc cậu ta: "Ăn cơm đi."

Cậu lập tức bỏ điện thoại, ngoan ngoãn nghe lời.

Tôi nghe thấy cô gái kia thì thào: "Chà, anh ấy nghe lời thật đấy."

Bữa cơm này ăn mà nghẹn cả cổ.

Hình như cô gái đó chính là "hủ nữ" mà em gái tôi nhắc đến - loại suốt ngày đi "ship" các cặp đôi nam nam.

Về đến ký túc, tôi định trèo lên giường nghỉ thì bị Trương Thuấn túm cổ chân.

"Anh ơi, vừa ăn no đi ngủ dễ sa dạ dày lắm."

Tôi đ/á cậu ta: "Kệ tao."

Cậu ta ôm ch/ặt chân tôi, dùng hết sức kéo suýt tôi ngã xuống, rên rỉ: "Chơi game cùng em đi, năm người team rank nha."

Thằng nhóc này mắt to mày rậm, đẹp trai nhất lại hay làm nũng nhất. Lâu rồi không chơi, bị nó dụ mà tay tôi hơi ngứa. Tôi nhảy xuống giường kéo ghế:

"Tao đ/á/nh xạ thủ."

Bốn đứa kia cũng kéo ghế ngồi vào, chọn vị trí xong thì bắt đầu. Năm phút đầu ổn, sau đó mọi thứ đi sai hướng.

Tôi bị bốn người bảo kê đến mức KDA: 0-0-0.

Đối phương chế giễu: “Xạ thủ này như c*c, chó nhà tao chơi còn hay hơn.”

Tức quá, tôi thoát game đi tìm team khác.

Đinh Diên An cũng bỏ cuộc, cởi áo tập luyện như mọi ngày. Lâm Nhạc Ngôn lên Bilibili xem livestream dạy vật lý. Trương Thuấn và Nghiêm Sóc vẫn chơi, vô tình xếp cùng ván với tôi.

Nhưng là đối thủ, đây là cơ hội b/áo th/ù!

Trận này tôi đ/è xạ thủ địch đ/á/nh tơi bời. Trương Thuấn bị đồng đội ch/ửi qua mic:

"Xạ thủ ng/u, đ** biết chơi à?"

"Đối phương là vợ mày à mà đ** dám đ/á/nh?"

"Hai đ** nhà mày đi chung team đi, vô đây làm nội gián hả?!"

Ch/ửi càng lúc càng thậm tệ, tôi báo cáo luôn. Quay sang Trương Thuấn:

"Anh b/áo th/ù cho em rồi."

Trương Thuấn cảm động: "Cảm ơn vợ yêu."

Nghiêm Sóc vả vào gáy cậu ta: "Gọi bậy cái gì!"

Tôi bỏ điện thoại, xắn tay áo xông tới: "Mày muốn ăn đò/n rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm