Lục Quan Kỳ xuất hiện lần đầu đã khiến tôi thấm thía sự tàn khốc của chủ nghĩa tư bản.

Tháng 8, lễ khai giảng Đại học B, tôi là người đầu tiên đến ký túc xá.

Đang lúc tôi và mấy đứa bạn cùng phòng đã đến trước bông đùa đoán già đoán non về thành viên cuối cùng thì...

Cánh cửa phòng mở ra, Lục Quan Kỳ xuất hiện.

Lần cuối tôi thấy cảnh tượng kiểu này là khi xem phim ngôn tình tổng tài với mẹ.

Thế giới này đúng là một cuốn tiểu thuyết tổng tài khổng lồ.

Lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được câu nói đó.

"Các cháu là bạn cùng phòng của Quan Kỳ phải không?"

Tôi liếc nhìn người bạn cùng phòng cuối cùng đang được vây giữa trung tâm…

Chàng trai cao lêu nghêu, ngang ngửa Vương Các. Cao hơn cả tôi 1m77 gần nửa cái đầu.

Hắn mặc chiếc áo phông đen không nhãn hiệu, quần tây dáng đứng phối cùng đôi giày vải đơn giản. Không một phụ kiện thừa thãi, chỉ dùng khuôn mặt điển trai cứng nhắc làm vũ khí.

Mặt lạnh như tiền, trầm mặc không nói, nhìn khó gần vô cùng.

Đúng chuẩn thiếu gia nhà giàu đủ đầy, chẳng cần nịnh nọt bất kỳ ai.

Tim tôi thót lại, đứa nào đi học đại học cũng sợ nhất gặp phải bạn cùng phòng khó ưa, nhất là khi phải sống chung suốt bốn năm.

Người phụ nữ xinh đẹp quý phái bước vào liếc nhìn một vòng rồi ra hiệu cho người đàn ông trông như thư ký.

Người kia lập tức hiểu ý, đưa lên ba túi quà.

Túi quà màu trắng đơn giản, không có bất kỳ logo nào.

Không biết bên trong là gì, chúng tôi ngại nhận nên vội vàng từ chối.

Bà Lục cười dịu dàng: "Không sao, mấy đứa cứ nhận đi, không đắt tiền đâu. Đây là chút lòng của dì, nhất định phải nhận nhé."

Thấy bà kiên quyết, chúng tôi đành ngượng ngùng nhận lấy.

"Quan Kỳ trước giờ chưa từng ở ký túc xá, tính tình thằng bé lại trầm, giao tiếp không khéo. Mong các cháu thông cảm giúp dì nhé."

Tôi liếc nhìn cậu bạn cùng phòng cao hơn mình nửa cái đầu với vẻ mặt lạnh lùng khó gần, gượng gạo đáp: "Dạ vâng ạ. Dì yên tâm đi ạ."

Thế là tôi đón vị Lục thiếu gia này vào cửa theo cách đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0