Người thứ ba phải chết

Chương 6

27/05/2024 10:57

Tôi tỉnh lại ở bên sông.

Ánh sáng chói mắt chiếu vào tôi.

Tôi nhìn người mình, quần áo chỉnh tề, thậm chí trong túi còn có chiếc điện thoại đã hết pin kia của tôi.

Tôi loạng choạng chạy băng băng như một kẻ đi/ên, cho đến khi chạy qua một chiếc xe đi ngang bên đường quốc lộ.

Tôi lao về phía chiếc xe kia, tài xế hạ kính xe xuống ch/ửi tôi: “Muốn ch*t à?”

Tôi vừa khóc vừa hét lớn: “Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát.”

...

Sau hai tiếng đồng hồ, tôi ngồi ở trong cục cảnh sát.

Đối diện với tôi là một nữ cảnh sát làm bút lục, cô ấy có một mái tóc ngắn gọn gàng, tự giới thiệu mình tên là Cố Huyên.

“Cũng là nói, con gái của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Minh Hòa là Âu Dương Nguyệt Hàm, đã gi*t ch*t bạn trai của cô tên Hạ Kỳ, cùng bạn của Hạ Kỳ là Phó An, còn cô đã tận mắt chứng kiến tất cả.”

Tôi gật đầu.

Cố Huyên nói: “Qua điều tra của chúng tôi, Hạ Kỳ và Phó An hiện giờ quả thực đang trong trạng thái mất liên lạc.”

“Đêm hôm qua, mạch điện ở tiểu khu hai người ở xuất hiện sự cố, tất cả camera giám sát đều không có chức năng lưu giữ video. Nhưng camera trên đường cái gần đó vẫn hoạt động.”

“Camera hiển thị, 2:35 phút sáng, một chiếc Land Rover màu đen chạy ra khỏi tiểu khu. Chiếc Land Rover màu đen này là xe của Phó An, người ngồi ở ghế lái đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, không thể nào nhìn rõ khuôn mặt.”

Tôi trở nên kích động: “Đây là Âu Dương Nguyệt Hàm!”

Tôi kể suy đoán của mình cho Cố Huyên.

Sau khi Âu Dương Nguyệt Hàm phân x/á/c xong, đã ném tôi đang hôn mê và th* th/ể còn lại đặt vào cốp xe của Phó An.

Cô ta sau khi gi*t ch*t Phó An đã lấy chìa khóa của Phó An, vì vậy có thể đổi sang đồ của Phó An, lái xe của Phó An đến ngoại ô vứt x/á/c.

Th* th/ể còn lại bị cô ta ném vào trong sông, trăm sông tụ lại biển.

Còn tôi bị cô ta vứt ở bên sông.

Cố Huyên hỏi: “Dựa theo cách cô nói, cô ta đã gửi cho cô tin nhắn Người thứ ba sẽ ch*t vào đêm nay, thế nhưng cuối cùng lại không gi*t cô.”

“Đúng vậy.”

“Cô nghĩ điều này là vì nguyên nhân gì?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không thể phỏng đoán được suy nghĩ của một kẻ gi*t người đi/ên cuồ/ng.”

Cố Huyên gật đầu, ngay lúc này, trong tai nghe của cô ấy truyền tới âm thanh.

Cô ấy nhìn tôi: “Âu Dương Nguyệt Hàm đã đến cục cảnh sát.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh Trăng Tàn Phai Rồi Lại Nở Rộ

Chương 7
Trúc mã về quê ăn Tết, năm lần bảy lượt bị giới thiệu đối tượng xem mắt. Mẹ liếc nhìn tôi, nói với giọng đầy tiếc nuối: "Nếu không phải con chưa đủ xuất sắc, thực sự không với tới được người ta." "Mẹ thực sự muốn cậu ấy làm con rể nhà mình." Tôi cắn hạt dưa, thản nhiên hùa theo: "Vâng, con là cóc ghẻ không ăn được thịt thiên nga." Nhưng mẹ nằm mơ cũng không thể ngờ được. Tôi và anh ta đã yêu đương lén lút ba năm. Vào cái ngày tôi dùng lời chia tay để ép anh ta công khai mối quan hệ. Anh ta mỉm cười, thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn: "Anh không thiếu những lựa chọn tốt hơn em." "Còn em, em có thể tìm được ai tốt hơn anh sao?"
12.29 K
2 Khắc Sâu Chương 11
9 Giam Cầm Ngược Chương 15
12 Tro Tàn Chương 29

Mới cập nhật

Xem thêm