Trong lúc cấp bách, ta bịt mắt hắn lại rồi rướn người hôn lên. Không biết qua bao lâu, cái đuôi của ta mới chịu biến mất.
"Buông ta ra." Tạ Trác định thần lại, thần sắc lãnh đạm nhưng vành tai lại đỏ như sắp nhỏ m/áu.
Ta chậm rãi lùi lại, trong lòng cuống cuồ/ng tìm cái cớ. Cuối cùng, ta r/un r/ẩy đưa tay ôm lấy cánh tay hắn, vùi đầu vào lồng n.g.ự.c hắn, nói năng lo/ạn xạ: "Cái đó... có lẽ Ngài không biết, từ nhỏ ta đã háo sắc, cứ thấy mỹ nhân là lại muốn hôn..."
Ta không nhịn được mà dùng đầu dụi dụi vào n.g.ự.c hắn, lòng vui sướng khôn xiết. Tìm thấy rồi! Hóa ra hắn chính là thiếu niên năm ấy.
"Đừng... đừng dụi nữa." Hắn đẩy ta ra, giọng nói khàn đặc.
Ta ngước nhìn hắn, và ngay lúc ấy, ta lại thấy những dòng đạn mạc trên không trung:【Tiểu hồ ly lúc chột dạ trông đáng yêu xỉu!】
【Đây chính là vị Họa quốc Yêu phi trong truyền thuyết sao? Chẳng trách được bạo quân, ai mà từ chối được cục bông xù này chứ?】
【Cái con vật suốt ngày thút thít chỉ biết làm nũng này, lại còn là phiên bản Cửu Vĩ chí tôn SSS duy nhất toàn server, ai từ chối nổi? Tôi thì chịu c.h.ế.t rồi!】
【Chồng tôi cũng nuôi một con ở bên ngoài, cũng hóa hình người rồi kìa.】
【Đồ ngốc! Đó là tiểu tam đấy!】
【Á đù! Sao không nói sớm!】
【Chao ôi, tiếc thật, cục bông xinh đẹp thế này cuối cùng lại phải cùng bạo quân táng thân nơi biển lửa.】
Cái đuôi của ta cụp xuống. Ta nghi ngờ có phải mình vì tìm thấy ân nhân mà quá phấn khích đến mức tẩu hỏa nhập m/a rồi không? Tạ Trác sao có thể là bạo quân được? Hắn bị ta mạo phạm như thế mà còn chẳng thèm tức gi/ận. Hơn nữa, tộc Cửu Vĩ chúng ta xưa nay luôn là điềm lành! Ta mới không phải hạng yêu phi gì đó đâu!
Thế nhưng, ta sớm đã bị vỗ mặt.
"Yêu phi? Là ta sao?" Ta trợn tròn mắt đầy vẻ không thể tin nổi, nhìn về phía Nhị ca Thanh Đàm của mình.
Hồng nhan họa thủy thì ta nhận, vì ta đẹp thật. Nhưng họa lo/ạn triều cương? Là ta á? Chỉ dựa vào ta thôi sao? Ta mà cũng có cái bản lĩnh trí tuệ đó à?
Đối diện với ánh mắt trong trẻo mà ng/u ngơ của ta, Thanh Đàm nghẹn lời mất vài giây.
"Đệ không biết cũng không sao, ta sẽ dạy đệ. Chuyện này hệ trọng vô cùng, không được tùy tiện. Bộ tộc Thanh Khâu có thể thăng tiến địa vị trong Tiên tộc hay không đều trông chờ vào lần này, đừng quên trách nhiệm trên vai mình."
Tuy nhiên, kế hoạch "Yêu phi" còn chưa kịp bắt đầu đã bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước, bởi vì ta và Nhị ca đã bị tóm gọn.
Ánh mắt Tạ Trác đ/áng s/ợ vô cùng, hắn từng bước tiến lại gần, thanh trường ki/ếm biểu tượng cho quyền lực kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng động rợn người. Hắn lạnh lùng nói: "Ta nhớ là đã từng nhắc nhở ngươi rồi mà."
Toàn thân ta lạnh toát, r/un r/ẩy không ngừng. Xong đời rồi!
Nhân Hoàng Ki/ếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo vô tình trên không trung, ta sợ hãi nhắm nghiền mắt lại. Ngay khoảnh khắc sau đó, tiếng kêu thét thê lương của Nhị ca vang lên: "Oái ——!"
Ta mở mắt ra, ngẩn ngơ nhìn Thanh Đàm đang ôm cái đầu bù xù như ổ gà, gương mặt đầy vẻ sụp đổ. Tộc Cửu Vĩ vốn yêu cái đẹp, đối với Nhị ca mà nói, việc này còn đ/au đớn hơn cả bị g.i.ế.c c.h.ế.t.
Tạ Trác nhìn ta bằng ánh mắt không cảm xúc, nhưng bàn tay nắm chuôi ki/ếm lại nổi đầy gân xanh: "Trước đây ta không quản ngươi, nhưng đã là người của ta rồi thì những kẻ không liên quan đừng nên gặp nữa."
Ta đứng đờ ra đó hồi lâu, theo bản năng thốt lên: "Đây là huynh trưởng của ta."
Hắn nhướng mày vặn hỏi: "Sao ta không biết ngươi có ca ca nhỉ?"
"... Là biểu huynh đệ."
"Ồ, nói vậy là thanh mai trúc mã sao?" Ánh mắt hắn càng lạnh hơn, nhìn Nhị ca với một tia sát khí ẩn hiện.
Dòng chữ lại chạy rần rần:【Có ai thấy lúc bạo quân nói câu "thanh mai trúc mã", răng hắn như sắp nghiến nát ra không?】
【Bề ngoài thì không có phong ba, thực chất trong lòng đang gh/en lộn ruột lên rồi.】
【Hậu thế m/ắng hắn hoang d/âm bạo chính, kiêu sa d/âm dật, nhưng duy nhất không ai bảo hắn đối xử không tốt với vợ mình.】
【Lầu trên ơi, theo lịch sử mà nói, vị Quân vương này chưa chắc đã thực sự hoang d/âm vô độ đâu. Hắn kinh lược miền Đông Nam, lúc tại vị rất coi trọng sản xuất nông nghiệp, thông qua cải cách đã giảm đáng kể quy mô h/iến t/ế người sống.】
【Chuyện mất nước là do nhiều nguyên nhân tổng hợp lại thôi.】
Cuối cùng Nhị ca bị tống ra khỏi Vương cung một cách không thương tiếc. Ta quỳ ngồi trên nền gạch lạnh lẽo của tẩm cung, lòng dạ bồn chồn. Hắn sẽ nhìn ta thế nào đây? Chắc hẳn là đã nghĩ ta có mưu đồ bất chính, gh/ét ta đến cực điểm rồi.
Tiếng bước chân lại gần, Tạ Trác không đỡ ta dậy, chỉ đứng đó từ trên cao nhìn xuống, đổ một bóng đen bao trùm lấy ta.
"Ngươi còn muốn gặp hắn không?"
Ta lắc đầu, ngước mắt nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe: "Ta chỉ là... hơi buồn thôi." Buồn vì đã lừa dối ngươi, vì buộc phải đứng ở phía đối đầu với ngươi.
Bàn tay thô ráp lướt qua dưới mắt ta, hắn rũ mắt, thần sắc mang theo chút hối lỗi, vừa giống như dỗ dành, vừa giống như ra lệnh: "Đừng khóc nữa, x/ấu lắm."
Có lẽ nghĩ rằng ta đang lo lắng cho nhị ca, một lát sau, hắn ngượng nghịu bổ sung: "Ta hứa với ngươi, sẽ không làm hại hắn."
Ánh mắt ta rơi vào vành tai hơi ửng đỏ của hắn, ta buột miệng hỏi: "Ngài... có thích ta không?"