Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 494: Em muốn cái gì, đều cho em

05/03/2025 10:15

Beta: Hyna Nguyễn + Windy

————————————-

Chân trời mây đen phủ kín, thoáng qua mấy tia sét, nương theo tiếng sấm đùng đùng, mưa to buông xuống.

Buổi tối hôm đó, Tư Dạ Hàn sốt cao. Ban đầu cũng chỉ là cảm vặt mà thôi, lại đột nhiên sốt cao không ngừng, toàn bộ đám người hầu ở Cẩm Viên bận rộn thành một đoàn, tất cả các bác sĩ tư nhân đều ở bên ngoài đợi lệnh, rất sợ gia chủ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Bây giờ thân thể của Tư Dạ Hàn yếu ớt giống như thủy tinh, bất kỳ b/ệnh vặt nào cũng đều có thể như ngọn lửa lớn ch/áy lên không cách nào dập được.

Trong phòng ngủ trên giường lớn màu xám tro bạc, Tư Dạ Hàn hô hấp dồn dập, mặt đỏ ửng do sốt cao.

Diệp Oản Oản không ngừng vắt khô khăn lông hạ nhiệt cho anh, dùng rư/ợu cồn lau chùi thân thể.

Mới vừa thu tay về đem khăn lông buông xuống, anh đột nhiên đưa tay ra, một tay đem cổ tay cô bóp lại.

Bởi vì quá dùng sức, cổ tay của Diệp Oản Oản truyền tới một trận đ/au đớn, xươ/ng tay của cô cơ hồ đều bị bóp gảy.

Diệp Oản Oản chân mày nhíu ch/ặt, dùng tay kia vỗ nhè nhẹ sau lưng anh.

Đỉnh lông mày đang co rút của anh thoáng thư giãn mấy phần, nhưng từ đầu đến cuối vẫn nắm cổ tay của cô không có buông lỏng…

Diệp Oản Oản ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm người đàn ông đang trên giường, ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Ở bên cạnh Tư Dạ Hàn lâu như vậy, cô cho là mình đã hiểu rõ tất cả về người đàn ông này, nhưng lại có lúc cô cảm thấy, cô thật giống như chưa bao giờ hiểu anh vậy.

Ngón tay của Diệp Oản Oản chạm vào đôi môi mỏng tái nhợt của anh, chậm rãi di chuyển tới xuống ngựk, thất thần lẩm bẩm: “Tư Dạ Hàn… Tại sao… Tại sao tin tưởng em?”

Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm gương mặt đi/ên đảo chúng sinh, cười khổ, than nhẹ một tiếng: “Anh không sợ… em thực sự nghĩ muốn mạng của anh sao?”

Chân mày của Tư Dạ Hàn hơi hơi cau lại một cái, chậm rãi mở mắt ra, cặp mắt đen thâm thúy, trong con ngươi giống như bao phủ một tầng sương m/ù, thời điểm nhìn về phía cô, giống như toàn bộ trời đất đều yên tĩnh, chỉ có một mình cô.

“Em muốn cái gì… Anh đều cho em!”

Trái tim của Diệp Oản Oản giống như bị một bàn tay to lớn siết ch/ặt, cắn môi, nhìn chòng chọc Tư Dạ Hàn đang ở trước mắt mình, rõ ràng là đã bị phát sốt nóng đến mức hồ đồ luôn rồi. Vì vậy anh ấy mới có thể nói ra mấy lời như thế này được.

“Em mới không muốn cái đồ vật gì a! Anh phải sống khỏe mạnh cho em, không cho ch*t. Nghe chưa?”

Đôi mắt của Tư Dạ Hàn bởi vì mệt mỏi mà chậm rãi nhắm lại, bên miệng phát ra một tiếng nhẹ nhàng như nỉ non: “Được!”

Diệp Oản Oản siết ch/ặt ngón tay: “Tên lường gạt…”

Mỗi lần đều đáp ứng cô nhanh như vậy, rốt cuộc có nghiêm túc hay không đây!?

Sáng sớm hôm sau.

Mưa to đã tạnh, không khí thoáng cái chuyển lạnh. Thời điểm mở mắt, Diệp Oản Oản phát hiện ra mình bất tri bất giác đã nằm ở bên mép giường của Tư Dạ Hàn mà ngủ thiếp đi.

Trên người cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ đơn bạc, nhưng lại không có cảm thấy lạnh. Ánh mắt chuyển một cái, thật giống như ở trên thảm thấy được mấy sợi lông màu trắng bạc.

Đại Bạch đã tới sao. Lúc này, bên người truyền tới một động tĩnh nhỏ, Diệp Oản Oản vội vàng hướng về trên giường nhìn lại. Tư Dạ Hàn gi/ật gi/ật ngón tay, dường như muốn tỉnh lại.

Diệp Oản Oản vội vươn tay ra sờ trán Tư Dạ Hàn một cái. Mấy giây sau, sắc mặt vốn đang ngưng trọng của Diệp Oản Oản cuối cùng cũng hoà hoãn lại.

“Thật may a… Giảm sốt rồi…”

Mới vừa thở phào nhẹ nhõm, liền đối mặt một đôi con ngươi màu nâu nhạt, giống như bầu trời sau cơn mưa, sạch sẽ lại hơi lạnh.

”Anh đã tỉnh, cảm giác có khỏe không?” Diệp Oản Oản nhìn Tư Dạ Hàn đang nằm trên giường.

Tư Dạ Hàn không nói gì, chẳng qua là ánh mắt không xê dịch mà nhìn cô, dường như vẫn chưa có hoàn toàn thanh tỉnh.

Diệp Oản Oản nhìn anh nói: “Anh tối hôm qua đã đáp ứng lời nói của em, còn nhớ không?”

“Cái gì?” Âm thanh của Tư Dạ Hàn khàn khàn sau đó mở miệng nói.

Sắc mặt của Diệp Oản Oản nhất thời tối sầm lại, quả nhiên đều là gạt người…

Diệp Oản Oản đang buồn bực, một bàn tay hơi có chút thô ráp chậm rãi đặt lên gương mặt của cô: “Nhớ kỹ, anh sẽ không ch*t!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 Thanh nữ Chương 10
5 Người giúp việc Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Độ Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 14
Lục Khinh Chu mắc bệnh về tuyến thể. Thế nên một người có độ tương thích cao với anh ta như tôi, đã được nhà họ Lục chọn làm bạn đời Omega của anh. Nhưng trong lòng anh ta lại có một ánh trăng sáng không thể nào quên. Không hề muốn vì chuyện chữa bệnh mà phát sinh quan hệ thân mật với tôi. Ở bên nhau ba năm, tôi chỉ có thể cắn răng một mình tự vượt qua những kỳ phát tình. Hết cách, tôi đành phải bao nuôi một Alpha vừa đẹp trai vừa sạch sẽ. Để cùng tôi vượt qua kỳ phát tình. Sau khi ánh trăng sáng của Lục Khinh Chu về nước, bệnh của anh ta cũng khỏi. Không còn cần phải trích xuất pheromone của tôi để vượt qua kỳ mẫn cảm nữa. Tôi rời khỏi nhà họ Lục, chuẩn bị rước tên Alpha tên là Lương Tụng Niên kia về nhà. Kết quả là Lục Khinh Chu lại không cam lòng. Anh ta buông lời hung hăng: "Kẻ nào không có mắt, dám nhúng chàm người của tôi, xem tôi có phế hắn không." Kết quả đến lúc gặp được người thật, anh ta liền mềm nhũn cả chân. "Anh, sao lại là anh?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Như Âm Chương 12