Lực không quá mạnh, nhưng đủ khiến Lục Triệu đ/au đến khẽ kêu lên.
Yết hầu Chu Trạch Phong khẽ chuyển động.
Giọng nói khàn đặc.
Hơi thở nóng hổi phả lên cổ Lục Triệu.
"Tôi..."
"Chịu hết nổi rồi."
Lục Triệu cảm thấy Chu Trạch Phong chắc chắn đã phát đi/ên rồi.
Chu Trạch Phong ôm ch/ặt cổ hắn không chịu buông.
Lục Triệu vùng vẫy mãi không thoát, tức đến mức đ/ấm mạnh vào lưng cậu.
"Buông tôi ra!"
"Không."
Chu Trạch Phong vẫn ôm cứng lấy hắn.
Có lẽ vì cảm lạnh nên giọng nói nghèn nghẹt, phát âm cũng dính vào nhau, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết.
"Nếu cậu quên rồi thì để tôi nhắc lại."
"Tôi là đàn ông."
"Còn là người đồng tính."
"Tôi biết."
"Cậu biết?"
Lục Triệu nhướng mày.
Hắn quyết định dùng lại chiêu cũ.
Bàn tay phải đặt lên eo Chu Trạch Phong, chậm rãi vuốt dọc theo sống lưng.
Mỗi lần đầu ngón tay lướt xuống, cơ thể Chu Trạch Phong lại khẽ run lên.
Lục Triệu vẫn ung dung vuốt ve.
Chỉ vài động tác đơn giản cũng đủ khiến Chu Trạch Phong hít mạnh một hơi lạnh.
"Tối qua chẳng phải tôi đã giới thiệu cho cậu rồi sao?"
Chu Trạch Phong khựng lại.
Thuận miệng bịa đại:
"Cô ấy... bận."
"Ừ."
"Tôi quên mất."
"Hình như cô ấy thích kiểu người trắng trẻo, g/ầy gò hơn."
Một tay Chu Trạch Phong vẫn ôm eo Lục Triệu.
Tay còn lại vô thức muốn luồn vào trong chiếc áo blouse trắng.
Đúng lúc cậu còn đang do dự...
Giọng Lục Triệu bỗng lạnh hẳn xuống.
"Rút cái tay của cậu ra."
"Cậu có biết..."
"Mình đang làm gì không?"
Bàn tay Chu Trạch Phong dừng lại trước ngựk hắn.
Im lặng rất lâu.
Nếu cậu biết...
Thì cũng chẳng đến mức chỉ một câu hỏi đã khiến đầu óc cậu trống rỗng.
Trong đầu lúc này hỗn lo/ạn như một nồi hồ.
Lục Triệu cũng rút tay lại.
Chu Trạch Phong khó chịu tiến thêm một bước.
Lập tức bị Lục Triệu đẩy mạnh ra.
Lục Triệu cầm chiếc khăn bên cạnh giường khám lau tay.
Bình thản nói:
"Không biết thì thôi."
"Về đi."
"Đừng trêu chọc tôi nữa."
Lục Triệu cảm thấy mình sắp thành Liễu Hạ Huệ tái thế.
Đồ ăn dâng tận miệng mà vẫn có thể nhẫn nhịn từ chối.
Những lời Chu Trạch Phong từng nói về việc gh/ét đồng tính vẫn còn văng vẳng bên tai.
Trong mắt hắn.
Chu Trạch Phong vẫn là một chàng trai chưa hiểu rõ lòng mình.
Lục Triệu không muốn dây dưa.
Càng không muốn sau này tự chuốc lấy rắc rối.
Huống hồ...
Đối với Chu Trạch Phong.
Hắn đã phá lệ quá nhiều.
Lục Triệu nghĩ.
Nếu thật sự muốn bắt đầu điều gì đó...
Thì cũng phải bắt đầu khi cả hai đều hiểu rõ lòng mình.
Những người khác thì không sao.
Chỉ là vui vẻ một thời gian.
Nhưng Chu Trạch Phong khác.
Đó là một trai thẳng.
Một sinh viên còn có tương lai rất rộng mở.
Nhìn qua cũng biết gần như chưa từng trải qua một mối tình thật sự.
Hắn không muốn vì sự mơ hồ nhất thời mà khiến Chu Trạch Phong tự đẩy mình vào ngõ c/ụt.
Đương nhiên...
Trong đó cũng có xen lẫn chút ích kỷ của chính hắn.
Chỉ là...
Lục Triệu giấu rất kỹ.
Chu Trạch Phong đứng ngây tại chỗ.
Giống hệt một chú chó hoang bị bỏ rơi.
Cậu lặng lẽ bước theo sau Lục Triệu.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Nhưng lại chẳng nói lời nào.
Lục Triệu quay đầu.
"Nếu muốn tiến thêm một bước..."
"Được."
"Nhưng trước hết..."
"Cậu phải nghĩ cho rõ."
"Tôi không muốn chuốc phiền phức."
Nói xong.
Ngay cả chính Lục Triệu cũng cảm thấy...
Mình ngày càng giống một gã đàn ông tệ bạc chỉ muốn phủi bỏ trách nhiệm.
Ngay trước mặt Chu Trạch Phong.
Hắn mở điện thoại.
Kéo số của cậu ra khỏi danh sách đen.
Đó...
Cũng là cơ hội cuối cùng.
"Nghĩ thông rồi..."
"Hẵng đến tìm tôi."
Mang theo câu nói ấy trong đầu.
Chu Trạch Phong nhìn số điện thoại của Lục Triệu trên màn hình.
Một lúc sau.
Cậu tắt màn hình.
Thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi sân bóng.