Bài thuốc bổ của bạn cùng phòng

Chương 1

19/11/2025 18:02

Tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình qua gương phòng tắm.

Thở dài bất lực.

Đã một tháng kể từ khi nhập học, trên người tôi luôn xuất hiện những vết đỏ không rõ nguyên nhân.

Mấy ngày gần đây tôi chẳng va chạm vào đâu cả, tôi chắc chắn đó là do muỗi đ/ốt.

Đến nỗi mỗi lần tắm, tôi cứ có cảm gíac như mình đang giúp lũ muỗi rửa đồ ăn sẵn.

Vừa bôi nước hoa hồng vừa càu nhàu: "Không thể vì tôi nhóm m/áu O mà cứ đ/ốt hoài được chứ?"

Trong ký túc xá rõ ràng còn ba người khác nữa.

Cái thằng B eo thon chân dài, nửa đêm không ngủ cứ rên rỉ bên người khác, cảm giác như một tên B xảo quyệt hiểm đ/ộc vậy.

"B xảo quyệt hiểm đ/ộc."

Vừa dứt lời, cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.

Giang Nhiên đứng trước cửa thở hổ/n h/ển, đuôi tóc ướt sũng như vừa đi đ/á bóng về.

Ch*t ti/ệt - tôi thầm ch/ửi trong lòng.

Đây là lần thứ N cậu ta “xông vào” phòng tắm khi tôi đang tắm rồi.

Cửa phòng tắm đã hỏng đột ngột ngay sau khi nhập học vài ngày.

Bình thường muốn vào phải gõ cửa xem bên trong có người không.

Ban đầu, tôi còn tốt bụng nhắc nhở Giang Nhiên. Nhưng sau khi cậu ta liên tục phớt lờ, tôi cũng chẳng thèm nhắc nữa.

Nhận thấy ánh mắt của Giang Nhiên, tôi vội vã chộp lấy chiếc khăn tắm bên cạnh quấn vội quanh phần dưới cơ thể.

"Nh... nhìn cái gì? Không có chút ý thức giới hạn cá nhân à?"

Giang Nhiên bĩu môi lạnh lùng: "Toàn đàn ông với nhau, ngại cái gì?"

Nói thì đúng thế.

Nhưng tôi là một bot kín đây.

Tất nhiên bí mật này tôi tuyệt đối không nói cho Giang Nhiên biết.

Tính cậu ta như thế, chẳng mấy chốc cả trường sẽ biết tin.

Giang Nhiên chớp mắt ranh mãnh, cúi người lại gần tôi:

"Hay là... cậu thích con trai?"

"Vậy thì tôi phải cẩn thận rồi."

"Biết đâu một đêm nào đó tỉnh dậy, mở mắt ra đã thấy mặt cậu trước mắt."

Tôi đảo mắt: "Đồ tự luyến!"

Giang Nhiên đã xin cả đống Wechat con gái trong kỳ quân huấn, ngày nào cũng chải chuốt như con công xòe đuôi.

Tôi ưỡn ng/ực, giọng cao tám độ: "Tôi có thích con chó ven đường cũng không thích cậu!"

Giang Nhiên tự nhiên cởi phăng áo phông: "Thẩm Trì Nam, cậu còn vượt qua cả giống loài à? Khẩu vị không tầm thường nhỉ."

Tôi nghẹn lời.

Đáng lẽ không nên nói chuyện với cậu ta.

Liếc nhìn nửa thân trên trần trụi của Giang Nhiên, tám múi cơ bụng, đường nét cơ bắp cuồn cuộn lực lưỡng.

Nhìn thêm một giây nữa là chảy nước miếng mất, tôi lảng mắt, len qua người cậu ta bước ra ngoài.

"Thẩm Trì Nam, mấy vết đỏ trên người cậu là sao thế?"

Giang Nhiên gọi tôi lại.

Tôi cúi nhìn ng/ực mình, mấy ngày bôi nước hoa hồng không những không hết mà còn ngày càng nhiều.

"Muỗi đ/ốt."

"Ồ, ra thế." Tôi cảm thấy lời cậu ta có gì đó kỳ quặc, nhưng không tìm ra điểm bất thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước Khi Trọng Sinh: Đổi Cáo Thái Tử, Ta Cùng Mẫu Hậu Chém Khắp Chốn

Chương 5
Trong hậu cung của Hoàng hậu, ta vừa chào đời được nửa canh giờ. Chỉ lát nữa thôi, vú nuôi sẽ dùng con linh miêu đổi ta đi. Kiếp trước, hắn đã thành công. Mẫu hậu vì sinh ra quái vật mà bị thiêu sống. Còn ta bị ném vào bãi tha ma, lũ chó hoang gặm nát nửa thân thể, bọn lưu manh nhặt về làm dâu con. Lớn lên ta sinh liền tám đứa con, kiệt quệ khí huyết rồi chết trên giường đẻ. Sau khi chết, ta lê qua mười tám tầng địa ngục, quỳ trước Diêm Vương điện cầu xin suốt ba nghìn sáu trăm năm mươi năm, mới giành được cơ hội trùng sinh. Kiếp này, ta nhất định không lặp lại sai lầm xưa. Cảm nhận hương thơm dịu dàng tỏa ra từ mẫu hậu, ta nắm chặt bàn tay nhỏ, thề sẽ bảo vệ bằng được hai mẹ con ta. Lũ tiểu nhân hèn mọn, cứ tới đây đi!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?