Sáng sớm, nhóm chat lớp cấp ba nhộn nhịp hẳn lên.

Toàn chuyện ai kết hôn, ai m/ua nhà.

Lớp trưởng tổ chức họp mặt hội bạn cũ.

Tôi cố tình ăn mặc chỉn chu.

Khoác bộ vest đắt nhất, vuốt tóc bồng bềnh, lái chiếc Maybach phô trương đến tham dự.

Không vì điều gì khác, chỉ để đ/è bẹp Hạ Cẩm Hành.

Nghe nói hồi đi học, hắn b/án được mấy bằng sáng chế, giờ đã có khối tài sản kếch xù.

Nhưng dù sao đi nữa… Hắn chưa thoát khỏi lối mòn học đường, vẫn ăn mặc theo phong cách sinh viên.

Quê mùa, sao sánh được với vẻ chín chắn của tôi?

Có đứa tò mò hỏi: [Con trai lớp mình giờ chỉ còn Hạ Cẩm Hành và Lâm Hy đ/ộc thân nhỉ?]

Tôi chưa kịp trả lời, đã thấy Hạ Cẩm Hành sốt sắng khoe khoang: [Có người yêu rồi.]

[Tình cảm ổn định lắm, có dịp sẽ giới thiệu với mọi người.]

Trong lòng tôi kh/inh bỉ, có gì mà phô trương.

Người yêu hắn liệu có giỏi hơn người yêu tôi?

Người yêu của tôi là nghiên c/ứu sinh tiến sĩ trường đại học hàng đầu thế giới cơ đấy!

Trong số đám bạn cùng lớp, thành công nhất hẳn là tôi và Hạ Cẩm Hành.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Không khí căng như dây đàn.

Lớp trưởng làm công chức ở Sơn Đông, vốn giỏi nói lời hòa hoãn: “Tình cảm thời học sinh vẫn là trong sáng nhất, có hiềm khích gì, một ly rư/ợu vào là tan biến hết.”

Mấy đứa khác hùa theo:

“Đúng đấy, trước khi cãi nhau, chẳng phải hai cậu thân thiết nhất sao?”

“Đi học về chung, còn cùng thích hoa khôi nữa!”

Sau khi mâu thuẫn, tôi tưởng Hạ Cẩm Hành thích hoa khôi.

Thế là sau kỳ thi đại học, tôi công khai tỏ tình với cô ấy.

Hoa khôi chẳng chọn ai, còn cười đầy ẩn ý với cả hai: “Tôi thấy hai cậu hợp nhau lắm đấy, nếu phải phân công thụ thì…”

Lúc đó, xu hướng tính dục của tôi còn mơ hồ, chưa từng nghĩ nam với nam cũng có thể yêu nhau.

Giờ nghĩ lại, cô ấy đọc tiểu thuyết không uổng phí, nhìn thấu tim gan tôi ngay từ đầu.

Tôi chưa tiết lộ với bạn bè việc mình thích đàn ông.

Tôi kìm nén sự hồi hộp, uống một ngụm nước: “Tuổi trẻ dại khờ, đừng nhắc lại nữa.”

Mọi người cười cợt chuyển đề tài.

Có đứa đề nghị chơi trò “thật hay thách”.

Tôi vốn xui xẻo, uống liền mấy ly.

Ngược lại là Hạ Cẩm Hành chỉ trúng đò/n một lần.

Hắn không đụng đến giọt rư/ợu nào, chọn thử thách: Viết lời tỏ tình gửi người yêu.

Trong tiếng hò reo của đám đông, hắn cúi đầu, chăm chú gõ phím: [Bảo bối, chúng mình yêu qua mạng đã một năm rồi, không biết từ lúc nào anh đã nhớ em từng phút từng giây... Mình gặp nhau nhé!]

Trùng hợp thay, khi Hạ Cẩm Hành nhấn nút gửi, điện thoại tôi cũng vang lên thông báo.

Là tin nhắn từ H.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm