“Nào đồng chí Vương, xin hãy cho tôi một lời giải thích.” Tôi khoanh tay đứng trong phòng khách, balo vẫn đeo sau lưng, đối mặt với bố tôi, người có khuôn mặt tao nhã, điềm đạm.
Mùi th/uốc sú/ng dần dần nồng nặc trong không khí, bố tôi muốn châm một điếu th/uốc nhưng dừng lại, nở một nụ cười có chút chột dạ và nói với tôi: “Chính là vậy… bố thực sự không có thời gian để báo cho con biết, bố, bố thấy con bận học." Ông ấy vừa nói vừa xoa xoa hai tay với nhau.
Là người nhà mà tôi lại không biết gì. Đến khi tôi trở về nhà trong dịp nghỉ lễ Quốc khánh, tôi phát hiện ra người cha trung niên của tôi đã kết hôn.
Kết hôn đấy!
Con gái ruột là tôi không hề nghe thấy gì, khi tôi mở cửa về nhà, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp với mái tóc đen trong bộ váy trắng, tôi tưởng mình vào nhầm nhà.
Tôi chế nhạo, và ba người còn lại trong phòng r/un r/ẩy.
Nhìn thoáng qua, hai mẹ con đứng trong góc gần như giả làm chim cút, có chuyện gì thế? Tôi sẽ ăn t.h.ị.t người à?
"Đồng chí Vương, tôi không có quyền can thiệp vào tự do hôn nhân và tình yêu của đồng chí, nhưng đồng chí cũng phải tôn trọng quyền được biết của tôi. Chuyện lớn như việc kết hôn lần hai thế này mà đồng chí không hề nói một lời với tôi?" Tôi đặt balo lên sofa, rót một cốc nước và uống một ngụm.
“Đồng chí sợ tôi x/é sổ hộ khẩu hay để chó cắn người trong đám cưới của đồng chí?”
Bố tôi ho khan rồi cười nói: “Bố sợ con sẽ cắn người.”
Tôi thờ ơ nhìn ông ấy. Trong phòng im lặng, có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
"... Không buồn cười sao?"
Ông ấy sờ mũi, lúng túng nói tiếp: "Bố và dì Trương vừa mới nhận giấy đăng ký kết hôn. Bố đợi con về mới nói cho con biết, nghĩ rằng tới đó cũng còn kịp. Bây giờ con vừa vặn biết rồi. Đây là dì Trương và con gái của dì ấy, Vân Vân, làm quen nhau nhé."
Hai mẹ con ngẩng đầu lên khi bố tôi nhắc đến tên của họ.
Mẹ kế tên là Trương Tú An, ba mươi sáu tuổi, dáng vẻ rất đứng đắn, nước da trắng nõn, dáng người cân đối, lông mày thấp, hiền lành, giọng nói nhẹ nhàng. Cô con gái tên Trương Vân, hơn tôi hai tháng, giống như mẹ cô ta, là một cô gái xinh đẹp như bông hoa trắng nhỏ nhắn, dịu dàng, thanh tú. Đặc điểm chung của hai mẹ con này là trông vô cùng mong manh, nếu không được bảo vệ thì sẽ tan vỡ.
"Tiểu Thu?" Trương Tú An thận trọng gọi ta, cố gắng nở nụ cười.
"Con thích ăn gì, lát dì đi siêu thị sẽ m/ua... Phòng của con đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi. Dì không động vào bất kỳ thứ gì, chỉ lau sàn và quét bụi thôi.”
Khóe miệng gi/ật gi/ật, tôi thật sự không giỏi đối phó với loại người này.
“Cà chua xào trứng đi.” Tôi thản nhiên nói, đứng dậy đi về phòng, đi vòng qua góc đã thấy chú chó chăn cừu chạy lại. Đây là chú chó của tôi, tên là Đại Hoa.
Đại Hoa sửa hai tiếng rồi vẫy đuôi mừng tôi.
Chú chó rất nh.ạy cả.m và cảm nhận được rằng tâm trạng của tôi đang rất tồi tệ.
Tôi chạm vào nó và nhìn thấy một tấm chăn nhỏ dệt tay có nền trắng và những bông hoa màu xanh bên dưới.
Thôi, trong gia đình này, tôi còn không bằng một con chó.
Mẹ tôi mất khi tôi mười một tuổi vì b/ệnh.
Bà là một người phụ nữ mạnh mẽ, đanh đ/á, có năng lực, sắc sảo, và là một nửa hoàn hảo cho bố tôi, một người hơi nhát.
Nhưng dị/ch bệ/nh ập đến như một trận mưa xối xả, x/é nát bông hồng đang nở rộ trong tích tắc.
Cái c.h.ế.t này đến quá đột ngột, nỗi đ/au buồn của tôi quá lớn, nửa năm sau khi mẹ mất, tôi vẫn chìm trong đ/au khổ tột cùng.
Bố tôi lại đang ở thời kỳ phong độ và có một sự nghiệp thành công.
Việc ông ấy muốn có cuộc hôn nhân thứ hai là chuyện bình thường.
Có người đã giới thiệu vài người với ông ấy khi tôi mười ba tuổi.
Người phụ nữ đó họ Tiết, bà có phong cách mạnh mẽ và đanh đ/á giống mẹ tôi.
Tôi nghi ngờ rằng bố tôi sẽ kết hôn. Nhưng dì Tiết này không hơn được mẹ tôi.
Mẹ tôi tuy đanh đ/á nhưng bản chất vẫn nhân hậu, người phụ nữ họ Tiết này lại kiểu sống hai mặt.
Lúc bố tôi ở nhà, bà ấy luôn cười và nói với tôi: "Tiểu Thu thật là một đứa trẻ ngoan."
Khi bố tôi không có ở nhà, bà ta sẽ véo thật mạnh vào mặt tôi và nói một cách á/c đ/ộc: "Thật là một đứa đáng gh/ét, mặt như đưa đám. Ai thèm thương?"
Xin lỗi, tôi sinh ra đã mắc chứng mặt liệt và tôi không nhắm vào ai cả. Tôi nhìn mọi người đều với vẻ mặt như nhau.
Lúc đó tôi còn nhỏ, vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đ/au buồn trước cái c.h.ế.t của mẹ, bố tôi bận công việc, mỗi lần sẽ phải xa nhà ba tháng. Người phụ nữ này đã n.g.ư.ợ.c đ.ã.i tôi một cách khủng khiếp. Tôi vẫn còn vết s/ẹo b.ỏ.n.g do th/uốc lá ở bắp chân.
Tất nhiên, bà ta vẫn còn một vết s/ẹo trên trán sau khi tôi dùng một chiếc ghế gỗ đ/ập vào đầu bà ta.
Thứ rác rưởi. Tôi dùng ghế đá/nh bà ta trước mặt bố, và trước ánh mắt h/oảng s/ợ của mọi người, tôi cởi quần áo ra, để lộ những vết bầm tím và vết b.ỏ.n.g ở bắp chân.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bố tôi tức gi/ận và sự việc cuối cùng bị đưa đến đồn cảnh sát.
Trong bốn năm tiếp theo, bố tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm bạn đời mới. Nguyên nhân chính là vì tôi có chút bóng m/a tâm lý đối với “mẹ kế” của mình.
Chín giờ tối, tôi đang tựa đầu giường ngậm bịch sữa và chơi game.
"Tiểu Thu? Con không tức gi/ận phải không? Bố và con có thể nói chuyện với nhau được không?"
Bố tôi gõ cửa và tôi hét lên: "Bố vào đi."
Bố tôi thò đầu vào, mỉm cười với ly nước trái cây trên tay. Ông nhìn thấy bịch sữa của tôi rồi thất vọng uống một ngụm.
"Sao vậy? Không phải bố muốn nói chuyện sao?" Tôi ngồi xếp bằng.
“Ừ, dì Trương của con quả thực là người tốt, hơn nữa còn là người đáng thương.” Bố tôi nói với giọng điệu rất chậm rãi, cố gắng nói một cách trìu mến.
“Nếu con ở cùng dì ấy một thời gian, con sẽ thay đổi suy nghĩ. Bố biết con vẫn còn ám ảnh chuyện của Tiết Xuân Lan…”
“Dừng lại, dừng lại, dừng! Con không phải là người làm liên lụy đến những người vô tội.” Tôi nhanh chóng ngăn ông ấy lại.
“Là bố cưới bà ấy, không phải con. Hãy sống với nhau hạnh phúc, chỉ cần bố thoải mái là được rồi, con không có ý kiến.”
Ánh mắt của bố tôi có chút phức tạp, sau khi vỗ đầu tôi rồi rời đi.