Tôi nghe thấy tiếng Tạ Tuấn đỗ xe bước vào cửa.

"Em xin lỗi."

Tôi đưa tay lén lút nắm lấy góc áo của Tạ Cẩn Hành.

Quả nhiên Tạ Cẩn Hành lộ ra vẻ mặt chán gh/ét.

Đối với kiểu cậu chủ được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thế này, chỉ cần cậu ta "vô tình" làm tổn thương tôi, đến khi bị người lớn quở trách, tôi lại tỏ ra rộng lượng xin xỏ giúp.

Nắm chắc mười mươi mấy đứa nhóc kiểu này sẽ bị tôi "thu phục gọn gàng".

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị sẵn sàng bị Tạ Cẩn Hành hất văng, ngã nhào xuống đất, rồi dùng đôi mắt ngấn lệ để nói "Con không sao đâu, chú đừng ph/ạt anh nhé!" giữa cơn thịnh nộ của Tạ Tuấn.

Tôi cảm giác bụng dưới truyền đến một trận đ/au nhói.

Ngay sau đó cả người tôi lơ lửng trên không.

Trong một chớp mắt thế giới trước mắt tôi đảo đi/ên.

Tôi nhìn thấy người làm kinh hoảng, đôi mắt trừng lớn của mẹ tôi, mái hiên lộng lẫy xa hoa của nhà họ Tạ, sau đó là một vùng hồ nước sóng sánh ánh sáng.

Tùm.

Lượng nước lớn sặc sụa tràn vào miệng và mũi tôi.

Lúc này tôi mới hiểu ra, à, tôi bị Tạ Cẩn Hành một cước đạp xuống hồ bơi rồi.

Nhưng tôi không biết bơi.

Chương 2:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm