Sói con và nước mắt

Chương 6

14/07/2025 18:42

Không biết từ khi nào, tôi bắt đầu cảm nhận sự trôi chảy của thời gian thông qua từng ngày Đoàn Hàn Vũ lớn lên.

Thằng bé rụng răng sữa, tôi tốt nghiệp trường kỹ thuật. Thằng bé vươn cao như cây non, tôi được thăng chức quản lý cửa hàng.

Năm thứ mười hai kể từ khi nhặt được thằng bé. Tôi thắp nến trên chiếc bánh kem cho thằng bé, bà như mọi năm vẫn luộc trứng gà nhuộm đỏ.

Trước khi thổi tắt nến, lẽ ra phải ước điều gì đó, nhưng Đoàn Hàn Vũ không chịu nhắm mắt. Thằng bé mở to đôi mắt nhìn tôi, đôi mắt ấy vẫn sáng lấp lánh như thuở nhỏ.

"Bố," - bao năm nay thằng bé vẫn gọi tôi như thế, tôi cũng quen không sửa nữa - "con chưa nghĩ ra điều ước gì cả."

Tôi vừa định mở miệng đáp lại thì tiếng gõ cửa vang lên. Là Trần Di.

Vừa thấy người đến là cậu ta, mặt Đoàn Hàn Vũ lập tức xị xuống. Lâu rồi, chúng dường như sinh ra đã là thiên địch, nước lửa khắc nhau. Tôi vò đầu bứt tai nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao.

Trần Di xin lỗi vì làm gián đoạn sinh nhật Đoàn Hàn Vũ, nhưng lại nhìn tôi mà nói, chẳng chút thành tâm. Chúng tôi bước ra ngoài, vào trong ngõ hẻm.

Trần Di cúi đầu, chân cà vào bậc thềm đ/á xanh, "Sáng mai em phải đi rồi."

Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ chia tay lại nhanh thế, sốt ruột một cách kỳ lạ. Trần Di bảo là bên công ty gấp gáp.

"Thật Dật." Trần Di gọi tôi như thế, tôi cảm thấy hơi lạ lẫm. Cậu ta vốn luôn gọi đủ họ tên tôi mà. Tôi đang nhìn ngọn đèn sáng trong nhà Trần Di, thương cảm cho Trần Thẩm.

Nhưng chưa kịp quay lại, bóng tối đã trùm lên người tôi, che khuất muôn ngàn ánh đèn, rồi đôi môi tôi bị phủ kín.

Phản ứng đầu tiên của tôi là. Không thấy đôi môi ấy dễ chịu chút nào. Tôi nghĩ vậy, cảm nhận sau lưng làn hơi lạnh buốt, như có một con sói đang ẩn nấp, đôi mắt lạnh lẽo dõi theo chúng tôi. Tôi đang định đẩy ra thì Trần Di đã bước lùi trước.

Trước khi ngủ, Đoàn Hàn Vũ dùng tứ chi dài nhẳng bước lên giường, nằm xuống cạnh tôi.

Từ khi thằng bé lớn, tôi bắt thằng bé bỏ thói quen ngậm "ti giả" mới ngủ được. Thằng bé rất bực bội, đành đổi sang thói xoa tóc tôi.

Lúc này thằng bé đang túm lấy mái tóc ngắn của tôi vò qua vò lại. Tôi sắp nhắm mắt ngủ thì nghe thằng bé hỏi: "Bố, con nghĩ ra điều ước rồi. Bố sẽ thực hiện điều ước cho con chứ?"

Dạo này quá nhiều chuyện ập đến với tôi, cộng thêm tối nay lại là lời tỏ tình đột ngột từ người anh em chí cốt. Tôi hơi hoang mang, t/âm th/ần bất an, hơn hết là mệt mỏi. Tôi khẽ "Ừ" một tiếng đáp lại.

Đoàn Hàn Vũ không nghịch tóc nữa, chuyển sang dùng tay xoa lên môi tôi, ngứa ngứa: "Vậy bố, vì bố không cho con hôn, thì bố cũng không được để ai khác hôn."

Nghe câu nói đột ngột ấy, tôi bất ngờ mở to mắt. Đoàn Hàn Vũ chống tay nhìn xuống tôi, góc nhìn này khiến tôi khó chịu như bị áp đảo.

"Không ai được chạm vào bố cả." Đôi mắt sâu thẳm của Đoàn Hàn Vũ đ/âm thẳng vào tận đáy mắt tôi, xua tan ngay cơn buồn ngủ.

Thằng bé đã thấy. Hóa ra không phải ảo giác của tôi. Thằng bé chính là con sói đó.

Không lâu sau, tôi lại thấy ánh mắt như thế trong mắt một người đàn ông khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7