19

Sau đó, tôi giống như đã mơ một giấc mơ rất dài.

Những ký ức bị lãng quên cuối cùng cũng lại hiện lên trong trí n/ão tôi!

Lớp sương m/ù dày đặc tản ra, tôi đã hiểu rõ ngọn ng/uồn sự việc.

Đúng là ban đầu tôi là bia đỡ đạn đ/ộc á/c trong sách không sai, nhưng thời điểm tôi thức tỉnh ý thức sớm hơn nhiều so với tôi tưởng.

Đó là từ trước khi gặp nhân vật chính thụ Tô Dực An.

Tôi quyết tâm phải thay đổi kết cục của chính mình, tuyệt đối không làm chuyện x/ấu xa để rồi nhận lấy kết cục thảm khốc như trong sách.

Về sau, vào lúc học đại học, tôi thực sự gặp Tô Dực An đúng như trong sách mô tả.

Nhưng tôi không hề hại cậu ta, không hề đối đầu với cậu ta, trái lại chúng tôi còn trở thành bạn tốt.

Chúng tôi bình thản đi qua quãng thời gian đại học rồi bước chân vào xã hội.

Tô Dực An gặp được người yêu định mệnh của đời mình là Trần Cảnh Nam; còn tôi cũng nghe theo sự sắp xếp của gia đình để liên hôn với Bùi Tịch Hàn. Sau khi kết hôn, hai người lâu ngày sinh tình rồi có được bé con đáng yêu.

Mọi người ai nấy đều yên ổn.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi sống hạnh phúc như thế.

Nhưng có một ngày, ý chí thế giới phát hiện ra sự thức tỉnh của tôi.

Nó không cho phép cốt truyện thoát khỏi quỹ đạo ban đầu.

Vì thế nó đã trừng ph/ạt tôi bằng một vụ t/ai n/ạn xe hơi ngoài ý muốn.

Lần đó, mạng sống của tôi treo trên sợi tóc.

Bé con còn nhỏ và Bùi Tịch Hàn đ/au đớn đến tột cùng, họ không cam lòng mất đi tôi.

Vì thế họ đã thực hiện một cuộc giao dịch với ý chí thế giới.

Chỉ cần tôi được sống.

Sau đó, để uốn nắn lại cốt truyện đã đi chệch hướng, tôi lại biến thành "bia đỡ đạn đ/ộc á/c" bị cốt truyện điều khiển.

Còn Bùi Tịch Hàn và bé con cũng đ/á/nh mất đoạn ký ức đó, quên đi những ngày tháng chúng tôi từng yêu thương và bảo vệ nhau.

Dù vậy, tận sâu trong thâm tâm họ chưa bao giờ gh/ét bỏ tôi.

Tôi lạnh nhạt, hà khắc với họ, nhưng họ lại luôn chọn cách bao dung hết lần này đến lần khác.

Bởi vì vốn dĩ họ đã rất yêu tôi rồi.

Hai năm sau vụ t/ai n/ạn, cuối cùng tôi cũng một lần nữa thức tỉnh ý thức.

Những khán giả từ nền văn minh cấp cao hơn đang theo dõi câu chuyện của chúng tôi, vì họ không muốn tôi lại bị kẹt trong cốt truyện một lần nữa.

Họ không muốn thấy một bia đỡ đạn á/c đ/ộc một cách vô lý.

Cuộc sống ngọt ngào và hạnh phúc của con người mới là điều họ muốn thấy.

20

Lúc tỉnh lại, hốc mắt và gò má của tôi đều ướt đẫm.

Vô thức đưa tay lên sờ, tôi phát hiện mình đã rơi rất nhiều nước mắt.

Bùi Tịch Hàn và bé con đang túc trực bên cạnh tôi.

Thấy tôi tỉnh lại, họ vội vàng ghé sát tới, trong mắt đầy vẻ lo lắng.

"Tiểu Ngũ, sao em lại khóc?"

Trên mặt Bùi Tịch Hàn là sự hoảng lo/ạn hiếm thấy: "Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Bé con thì cuống quýt đến mức sắp khóc ra tiếng: "Ba nhỏ ơi hức hức ——"

"Ba không sao đâu."

Tôi nói: "Ba nhỏ chỉ là nằm mơ thôi. Mơ thấy con và ba lớn tìm không thấy ba nên vô cùng đ/au lòng, nhưng thực ra ba vẫn luôn ở bên cạnh hai người."

"Chỉ là hai người không nhìn thấy ba, ba cũng không nói được lời nào. Ba sốt ruột quá nên khóc thôi."

Cái đầu nhỏ của bé con suy nghĩ kỹ về những lời tôi nói, sau khi hiểu ra, nó nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: "Sẽ không có chuyện tìm không thấy đâu ạ, con và ba lớn vẫn luôn ở đây trông chừng ba nhỏ mà."

Bùi Tịch Hàn cũng cúi người, hôn lên trán tôi.

Vì được c/ứu hộ kịp thời nên sức khỏe của tôi không có gì đáng ngại. Không lâu sau đó tôi đã được xuất viện.

Trong thời gian đó, gia đình Tô Dực An cũng đến thăm tôi và bày tỏ lòng cảm ơn chân thành.

Thực ra tôi cũng nên cảm ơn họ, vì dù sao tôi đã gây rắc rối suốt hai năm trời, mà nay họ vẫn có thể bình tâm đối mặt với tôi.

Điều kỳ lạ là sau t/ai n/ạn đuối nước đó, những dòng đạn mạc đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Nhưng đây cũng chẳng phải chuyện gì x/ấu.

Dù sao thì từ nay về sau tôi sẽ được sống cuộc đời của chính mình.

21

Xuất viện chưa được hai ngày, tôi đã quấn lấy Bùi Tịch Hàn đòi anh đưa tôi và bé con đi ăn một bữa thật thịnh soạn.

Không lay chuyển được tôi, Bùi Tịch Hàn đành đồng ý.

Sau khi ăn uống no nê, gia đình ba người chúng tôi lại đi dạo phố.

Hôm nay đúng lúc là ngày lễ.

Trên quảng trường nổi tiếng có màn biểu diễn múa rồng lửa vô cùng đặc sắc.

Tôi và Bùi Tịch Hàn dắt bé con chen lên tận phía trước để xem.

Bé con rất phấn khích, không nhịn được mà thốt lên những tiếng kinh ngạc.

Xem xong múa rồng lửa, trên quảng trường rộng lớn lại bắt đầu màn trình diễn pháo hoa.

Bé con đứng giữa tôi và Bùi Tịch Hàn, mỗi tay đều được chúng tôi nắm ch/ặt.

Những bông pháo hoa rực rỡ không ngừng nở rộ trên bầu trời đêm.

Bé con ngẩng đầu, giọng nói sữa nồng nặc hỏi: "Ba nhỏ, ba lớn. Con muốn được mãi mãi ở bên hai người."

Tôi siết ch/ặt bàn tay nhỏ của con, đưa ra câu trả lời tương tự:

"Tất nhiên rồi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."

-HẾT-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bán Tiên Lâm Lương

Chương 8
Mẹ ta là tiên nhân, vì kiếp số đã hết, buộc phải trở về thiên giới. Trước lúc chia ly, nàng dặn đi dặn lại cha ta, tuyệt đối không được tiết lộ thân phận bán tiên của ta, bằng không hậu họa khôn lường. Hai năm sau, con gái công chúa là A Thanh mắc bệnh nan y. Cha ta tự tay mổ xẻ thịt xương ta, lấy ra tiên cốt, đưa cho kia: "Lâm Lang, A Thanh là em gái ngươi, lẽ nào ngươi nỡ lòng nhìn nó chết?" Sau này, mẹ ta mãi không trở về. Cha ta lại đem trí tuệ của ta đổi cho A Thanh. Cho đến khi nghe tin Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ mắc bệnh về mắt, hắn lập tức tự tay đưa ta tới cửa. Ta quỳ trước mặt Tiêu Viêm Kỳ, ôm chặt lấy chân hắn: "Ca ca, em xin dâng đôi mắt này... ngài có thể giúp em tìm mẹ không?"
Cổ trang
Báo thù
3