Sáng hôm sau, tôi vác ba lô vải đến nhà họ Lâu. Lâu Manh Manh dẫn theo một đám bạn lẽo đẽo phía sau. Nhà cô ta ở khu biệt thự phía nam thành phố, tuy không bì được với dinh thự nhà Giang Hạo Ngôn, nhưng biệt thự rộng cả ngàn mét vuông cũng thuộc hàng khủng.

Vừa bước qua cổng, tôi đã thấy ông thầy phong thủy người Hồng Kông đứng chờ sẵn. Ông ta khoảng sáu mươi, dáng người g/ầy guộc, tóc hoa râm, chòm râu dê ở cằm, mặc trang phục thời Đường toát lên vẻ trang nghiêm, khí chất tiên phong đạo cốt.

Lâu tổng niềm nở mời tôi vào phòng khách, sai người pha trà.

"Xùy, Lâu Phúc Sinh, đây là đại sư mà anh mời? Một con nhóc trẻ ranh? Anh có bị sao không đó?" Lâu phu nhân liếc nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt soi mói, mặt lộ vẻ kh/inh thường. Lâu Manh Manh chạy lại ôm cánh tay bà ta, ngửa mặt lên kiêu hãnh: "Mẹ ơi, con đã bảo rồi mà, cô ta là đồ l/ừa đ/ảo!"

Bà ta vỗ vỗ tay con gái, gật đầu với thầy Trần: "Thầy Trần, mặc kệ cô ta, chúng ta bắt đầu đi."

Nhưng thầy Trần không dễ dàng bỏ qua tôi. Ông ta khoanh tay đi tới trước mặt tôi, ánh mắt lạnh băng: "Cô bé, giới huyền môn coi trọng chính thống. Chu Dịch bát quái, trạch kinh thanh nang, cô đọc được mấy cuốn? Dù học từ trong bụng mẹ tới giờ cũng chỉ là chút da lông thôi. Tôi gh/ét nhất loại người giả danh huyền học, nếu thế thì mời cô về cho!"

Tôi phớt lờ ông ta, quay sang nhìn Lâu tổng. Thầy Trần cũng liếc về phía gia chủ, giọng càng thêm nghiêm khắc: "Lâu tổng, các vị đang đùa cợt sao? Giang hồ có quy củ môn phái, người phái Phong môn chúng tôi đều có bí kíp gia truyền. Lẽ nào lại để nhiều người cùng xem? Nếu ông nhất định giữ cô ta lại, tôi xin đi!"

Nghe vậy, Lâu tổng do dự. Lúc đầu ông rất kiên quyết, nhưng phong thái đĩnh đạc của vị đại sư Hồng Kông này trông đích thực là chân truyền. Nhìn bộ đồ nghề la bàn, chuông Tam Thanh, ki/ếm gỗ đào bên cạnh còn hai trợ lý áo vest đứng hầu, đúng chất cao nhân chính phái.

Đám bạn đứng sau xì xào bàn tán:

"Trời ơi, Kiều Mặc Vũ x/ấu hổ thật, giả làm đại sư bị lật tẩy ngay, sắp bị đuổi cổ rồi"

"Phải đó, là tôi chắc ch*t khiếp không dám ngẩng mặt".

Thầy Trần phẩy tay, hai trợ lý lập tức tiến lên: "Mời cô sinh viên này ra ngoài."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Cảnh Báo Màu Cam

Chương 7
Tôi đã ngủ với nam phụ phản diện suốt mười năm. Cuối cùng, hắn cũng trở thành người tốt. Còn tôi, công thành thân thoái, ngay trước mặt hắn… tự sát. Mũi dao đ/â/m th/ẳ/ng vào tim. Tôi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt tuấn tú của phản diện kia, gần như máy móc đọc lời thoại đã được định sẵn: “Quên tôi đi… Giang Từ, sau này sẽ có người khác yêu em hơn tôi.” Đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu. Hắn run rẩy ôm chặt lấy tôi, tuyệt vọng dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực tôi. “Anh không thể chết. …Một mình em không sống nổi đâu. Xin anh…” Sau đó, tôi cầm khoản tiền thưởng kếch xù cho nhiệm vụ thành công, trở về thế giới thực. Tôi cứ ngỡ từ đây có thể sống vô ưu vô lo, đạt đến đỉnh cao cuộc đời Ai ngờ ba năm sau, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, lại ném tôi quay trở về trong cuốn sách này. Vì mất đi tôi, hắn cuối cùng vẫn hắc hóa, trở lại thành phản diện. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi, thong thả… đeo xiềng xích lên người tôi. “Bảo bối, cuối cùng chúng ta… lại gặp nhau rồi. Lần này… dù có hóa thành quỷ, em cũng sẽ ở bên anh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Xuyên Sách
0