Nhịp thở của Tống Kinh Mặc bỗng trở nên nặng nề, ánh mắt dò xét của anh ta dừng lại trên mặt tôi. Phải một lúc lâu sau, anh ta mới khàn giọng đáp: "Phải."

"Vậy nếu tôi đi theo anh, tiền anh ki/ếm được có đưa hết cho tôi tiêu không? Tôi có thể không đi làm không?" Tống Kinh Mặc là người có vóc dáng đẹp nhất khu này, chắc chắn tiền ki/ếm được cũng là nhiều nhất.

Anh ta gật đầu thật mạnh: "Được, tôi sẽ đối xử tốt với em."

Tống Kinh Mặc nói được làm được, từ đó về sau, anh ta chưa từng để tôi phải đi làm lấy một ngày. Tất cả tiền ki/ếm được đều chui vào túi tôi.

Ban ngày anh ta đi làm thuê bên ngoài, tối về việc đầu tiên là nấu cơm cho tôi. Đến khi anh ta tắm rửa xong đi ra, tôi đã chén sạch những món mình thích, chẳng để lại cho anh ta một miếng. Tống Kinh Mặc không hề oán than, trái lại còn vui mừng vì tôi ăn được nhiều.

Tuy nhiên khi đèn tắt, ban đêm mới thật sự khó khăn. Việc ở công trường vẫn là quá ít sao, nếu không sao tối nào Tống Kinh Mặc về cũng còn sức lực để dày vò tôi như thế?

Tôi không tin một Tống Kinh Mặc vốn luôn thấp hèn nhu thuận trước mặt mình lại có ngày nh/ốt tôi vào phòng tối hành hạ đến c.h.ế.t. Theo như những gì dòng bình luận nói, tôi chỉ cần né tránh nam chính, không tiếp xúc với anh ta thì sẽ không chọc gi/ận Tống Kinh Mặc.

Tôi lạc quan nghĩ, biết đâu anh ta quay về hào môn rồi vẫn nguyện ý làm "chó" cho tôi thì sao!

Không gian trong xe rất rộng, tôi khẽ cử động chân, chiếc chuông nơi cổ chân liền phát ra tiếng kêu leng keng. Lúc này tôi mới sực nhận ra, lúc nãy khi rửa chân cho tôi, Tống Kinh Mặc đã đeo thứ gì đó lên cổ chân mình.

Đó là một sợi chỉ đỏ đơn giản, bên trên treo một chiếc chuông bạc nhỏ, chỉ cần khẽ cử động là sẽ phát ra tiếng kêu leng keng. Lúc nãy tôi hoàn toàn không để ý đến nó.

Cái đồ ch.ó con này!

Tôi tháo chiếc chuông ra, vốn định vứt đi, nhưng cuối cùng vẫn không ném mà giấu vào túi áo. Dù sao cũng là bạc thật, đáng tiền lắm chứ. Tuyệt đối không phải vì luyến tiếc Tống Kinh Mặc nên mới giữ lại đâu.

Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà họ Giang. Ba mẹ ruột và em gái tôi đã đứng đợi sẵn ở đó. Chỉ là, trước cửa còn xuất hiện thêm một người đàn ông lạ mặt. Ngăn cách qua lớp kính xe, tôi nhìn anh ta thêm vài lần, cảm thấy có chút quen mắt.

Lúc này, các bình luận bay đã n/ổ tung như vỡ tổ:【 Không phải chứ? Sao nam chính lại ở đây? Lần đầu gặp gỡ giữa anh ấy và tiểu thiếu gia vật hy sinh lại sớm thế này sao? 】

【 Chưa bàn đến chuyện khác, gương mặt của thiếu gia đúng là cực phẩm, lát nữa nam chính không nhìn trúng nữ chính mà lại phải lòng anh trai vật hy sinh của cô ấy thì tính sao? 】

【 Mấy người lầu trên nghĩ nhiều quá rồi, không phải ai cũng tình nguyện làm "chó" cho tên thiếu gia vật hy sinh đó đâu. 】

...

Thế nhưng, khi cửa xe vừa mở ra. Nam chính lơ đãng ngước mắt lên. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nhịp thở của anh ta bỗng chốc đình trệ.

03.

Nam chính và phản diện là anh em cùng cha khác mẹ. Gương mặt hai người có đến ba phần tương đồng, và đều mang vẻ khiến người ta chán gh/ét như nhau.

Tài xế vòng qua mở cửa xe cho tôi. Trước khi xuống xe, tôi thầm nghĩ, mình đã chịu thiệt thòi một lần chỗ Tống Kinh Mặc rồi, lẽ nào lại có thể nhìn trúng một Tống Thừa Ân có nét giống anh ta?

Những dòng bình luận bay vậy mà dám bảo tôi chủ động quyến rũ Tống Thừa Ân? Tôi còn đang ước gì có thể cách xa đám người nhà họ Tống kia càng tốt đây.

Vali vốn dĩ nên để tài xế xách giúp, tôi chỉ vừa kịp chạm mặt ba mẹ ruột của mình. Họ run run giọng gọi tôi một tiếng: "Tiểu Trì!"

Tôi đáp lại bằng một nụ cười không tì vết: "Ba, mẹ."

Còn có cô em gái là nữ chính đứng bên cạnh, Giang Lam Châu.

"Lam Châu." Chẳng trách là em gái ruột của tôi, kiếp này tôi nhìn ai cũng thấy không vừa mắt, duy chỉ có em gái mình là càng nhìn càng thấy thuận mắt.

Vừa ngoảnh đầu lại, Tống Thừa Ân đã đứng ngay sát cạnh tôi. Anh ta xách chiếc vali của tôi, mỉm cười nói: "Đều là người nhà cả, vào trong rồi nói chuyện, bên ngoài gió lớn. Tiểu Trì vừa mới về, đừng để bị cảm lạnh."

Tôi khẽ gật đầu, rảo bước đi thẳng vào trong. Tôi không hề cầm lấy vali, cũng chẳng để lại cho Tống Thừa Ân lấy một ánh mắt thừa thãi. Anh ta ngẩn người ra một lúc, rồi xách vali lẳng lặng theo sau.

Vừa vào phòng khách, Giang Lam Châu đã nhất quyết đòi dẫn tôi đi xem phòng. Mẹ lên tiếng không đồng tình: "Anh con vừa mới về, cứ để anh con ngồi xuống nghỉ ngơi đã."

"Không đâu, con đã chuẩn bị bất ngờ cho anh trai rồi, con muốn anh ấy bóc quà ngay bây giờ cơ!" Giang Lam Châu nháy mắt với tôi.

Tôi lập tức hiểu ý: "Mẹ, con không mệt, cứ đi xem chút đi ạ." Không gian trong xe Rolls-Royce vừa rộng vừa thoáng, tài xế lại lái cực kỳ êm ái. Suốt dọc đường tôi còn đang mải phấn khích, làm sao thấy mệt cho được.

Lên lầu, vừa rẽ vào góc ngoặt, Giang Lam Châu đã dừng bước, "Anh, lúc nãy Tống thiếu xách hành lý cho anh đấy."

"Nhà họ Giang và nhà họ Tống gần đây có dự án hợp tác, là ba đã phải cầu khẩn rất lâu mới nhận được. Gia thế nhà mình so với nhà họ Tống đúng là chẳng thấm vào đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa Gặp Đã Phải Lòng

Chương 11
Thái tử gia giới Kinh khuyên không hề biết nghệ danh của tôi. Thấy chương trình cố tình gán ghép couple, anh ta dứt khoát từ chối: “Bớt dở mấy cái trò buồn nôn này đi, cái chương trình rác rưởi gì thế này? Ông đây không quay nữa!” Thế là với tư cách là “bạch nguyệt quang” thời niên thiếu của anh ta, tôi vừa mới về nước đã bị fan của anh ch/ửi thẳng lên hot search. [Cái loại đàn ông hãm, ch*t đi cho rảnh n/ợ, loại ti tiện thì cút càng xa càng tốt!] Tôi không cam lòng, gửi tin nhắn trực tiếp cho anh ta: [Anh còn nhớ Tần Vọng Thư không?] Đối phương trả lời ngay lập tức: [Cái tên này, loại như cậu không xứng nhắc đến.] Nói xong, anh ấy chặn tôi luôn. Cho đến khi tham gia show thực tế livestream, tôi xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt... Thế là màn “lật mặt” hú hồn bắt đầu: [Ơ kìa, chuyện này là sao thế? Sao bảo bối không nói mình đẹp thế này từ sớm? Làm chúng tôi hiểu lầm.] [Mẹ nó chứ, tôi xin phép thực hiện combo xoay vòng nhảy múa, lộn nhào 360 độ rồi quỳ trượt chân xuống cầu hôn luôn!] [Đợi đã, đến mỹ nam như thế này mà Chung cẩu kia còn không thích, thế định yêu thần tiên chắc?] Còn Thái tử gia Chung Thời Việt, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt tôi trên sóng truyền hình, đôi bàn tay anh ta r/un r/ẩy vì kích động. Anh ta lập tức gọi điện cho đạo diễn: “Để tôi quay lại chương trình thì trả bao nhiêu tiền?” Đạo diễn ngớ người: “5 triệu tệ.” Giây tiếp theo, tiếng thông báo tiền đã chuyển khoản vang lên: “Chuyển rồi đấy.” Đạo diễn: [?????] Ủa, không phải tôi nên trả tiền cát-xê cho cậu sao?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
964
Cẩm Đường Chương 12
MÃ NÔ Chương 9: HẾT
THOÁT VAI Chương 15: HẾT