Bí mật giữa ta và Thương Quy cứ thế được giấu kín.

Ban ngày, chúng ta là cặp sư đồ ngoài hợp trong không hợp, hắn luyện công của hắn, ta đọc sách của ta.

Đêm xuống lại cuốn vào nhau, mỗi người lấy thứ mình cần.

Tối nay hắn lại đến, thoắt ẩn thoắt hiện từ cửa sổ nhảy vào, ôm ta đẩy lên giường.

Đồ giả tạo!

Ta có hơi cạn lời: "Ngươi đến hơi thường xuyên đấy."

Chủ công nào lại khát khao sức mạnh đến thế?

Chẳng trách hắn làm được chủ công, còn ta chỉ là con cá khô.

Thương Quy khẽ cười, không đáp, cúi xuống cắn môi ta.

Ta trừng mắt ra hiệu hắn kiềm chế, vết hôm qua hắn cắn còn chưa mờ đi, khiến ta bị trưởng lão nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ cả ngày.

Miệng hắn nói biết rồi, nhưng tay lại thành thật vuốt ve eo ta. Trong khoảnh khắc mê muội, ta chợt nghe tiếng Lâm Kính ngoài cửa:

"Sư tôn! Sư tôn có ở trong không ạ?"

Ta suýt ngã khỏi giường, vội hắng giọng, cố gắng dùng giọng bình thường trả lời:

"Có chuyện gì thế?"

Lâm Kính mừng rỡ: "Trên đại hội tiên ki/ếm hôm qua, đệ tử… đệ tử bị thương, không biết sư tôn có thể xem giúp không? Lưng đệ tử đ/au lắm..."

Đầu óc hỗn lo/ạn của ta chợt tỉnh táo.

Đây chẳng phải tình tiết dành cho chủ công sao?

Tìm ta làm gì?

Ta liếc mắt ra hiệu với hắn, ý bảo hắn để ý người ta chút.

Đây là lão bà của ngươi, để mất thì sao?

Thương Quy không hiểu ý ta, lại tưởng ta đòi hôn, nên áp môi lên.

Ta bất lực.

Chủ công thế này, đáng bị ph/ạt ế vợ.

Lâm Kính ngoài cửa sốt ruột: "Sư tôn! Sư tôn!"

Thương Quy trên người cũng lại gần, bắt chước giọng Lâm Kính, từng chữ sư tôn gọi bên tai ta.

Ai chịu nổi chứ!

Lén lút cùng chủ công sau lưng chủ thụ...

Kí/ch th/ích thật.

Có lẽ thấy ta không phản ứng, Thương Quy đột nhiên cong môi cười, cắn vào cổ ta.

Ta không kìm được m/ắng hắn một câu: "Chó đi/ên! Đừng cắn!"

Thương Quy xảo trá thu kết giới đúng lúc, khiến Lâm Kính ngoài cửa nghe hết.

Không gian ch*t lặng.

Ta tức đi/ên, đ/á hắn xuống giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3