Không ngờ, Cận Thừa Châu lại trở về nhanh đến thế.

Khi anh đẩy cửa bước vào, tôi vừa mới khuấy tan viên th/uốc kích dục mà Khương Hạo đưa vào cốc nước.

Cận Thừa Châu kéo lỏng cà vạt.

Gương mặt ửng hồng, phảng phất hơi men.

Anh bước tới, cau mày hỏi:

"Vừa nãy xảy ra chuyện gì? Không nghe điện thoại, người cũng không thấy đâu.”

Bàn tay ấm áp đặt lên bụng dưới của tôi.

"Em..."

"Em không sao!" Người tôi run lên, sợ anh phát hiện, vội vàng gạt tay anh ra.

"Em chỉ ăn quá no nên dạ dày khó chịu thôi."

Anh lặng lẽ quan sát tôi.

Tôi vội đưa ly nước ấm bên cạnh cho anh:

“Anh uống không ít rư/ợu rồi, khó chịu lắm phải không?”

“Uống chút nước nóng cho đỡ.”

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.

Cận Thừa Châu vốn cực kỳ tinh tường, tôi hầu như chưa từng giấu anh điều gì.

Thế mà lần này, anh chỉ từ từ giơ tay lên.

Khi đầu ngón tay gần chạm vào miệng cốc, anh bỗng ngẩng mặt lên.

Giọng khàn khàn: "Lần thứ hai."

"Cái gì?" Tôi gi/ật mình.

Nhưng anh đã thẳng tay cầm ly nước uống cạn.

Thần sắc bình thản, thậm chí thoáng chút... chờ đợi?

"Bé con, em biết kỳ mẫn cảm của anh kéo dài cả tuần chứ?"

"Biết... biết mà."

Kỳ mẫn cảm trước của anh khiến tôi nằm liệt giường suốt nửa tháng.

Cận Thừa Châu có vẻ hơi bồn chồn, cởi áo khoác rồi hướng về phòng tắm.

Đến cửa, anh ngoảnh lại nhướng mày:

"Vào cùng không?"

Mặt tôi nóng bừng: "Không cần đâu... em đợi anh ở ngoài."

"Cũng được." Ánh mắt anh dán ch/ặt vào mặt tôi.

"Lát nữa anh có thứ tặng em, ngoan ngoãn đợi nhé."

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên.

Những dòng bình luận lại cuồ/ng lo/ạn hiện ra:

[Nam chính tìm được bạch nguyệt quang rồi, lập tức muốn tống cổ thế thân rồi!]

[Thằng thế thân này còn dám bỏ th/uốc? Đúng là chưa ch*t tâm mà!]

[Vốn dĩ tối nay phải là cục cưng thụ trúng th/uốc rồi lăn giường với nam chính! Tất cả bị tên ngốc này phá hỏng!]

[Nhưng CP chính vẫn là CP chính! Thế thân có vùng vẫy thế nào cũng chỉ là bàn đạp!]

...

Tôi không thèm xem bình luận nữa.

Nhân lúc tiếng nước còn chưa dừng, nhanh chóng lấy điện thoại từ áo khoác của anh ra, mở danh bạ.

Quả nhiên tên Thẩm Dục nằm trong đó.

Tôi dùng điện thoại của Cận Thừa Châu nhắn cho anh ta số phòng.

Sau đó xóa lịch sử, lặng lẽ chuồn khỏi phòng.

Khi vừa bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm, tôi từng h/ận, cũng từng oán.

Tôi không hiểu nổi.

Tôi cũng là nạn nhân, tại sao phải gánh chịu tất cả.

Nhưng sau khi biết được những khổ sở Thẩm Dục đã trải qua, tôi không còn dám vỗ ng/ực tự xưng ngay thẳng nữa.

Tôi không làm gì sai, nhưng đã chiếm đoạt mất cuộc đời cậu ta.

Nếu Thẩm Dục và Cận Thừa Châu là định mệnh của nhau, chi bằng tôi tự tay tác thành cho họ.

Quả nhiên, vừa bước ra khỏi khách sạn.

Bình luận lại cuồn cuộn hiện lên:

[Thế thân dùng điện thoại nam chính nhắn cho thụ chính?]

[Cậu ta thức tỉnh lương tâm muốn nhường chỗ à?]

[Tới rồi tới rồi, cục cưng thụ gõ cửa phòng nam chính rồi!]

[CP của tôi cuối cùng cũng đến với nhau!!!]

Ngay lập tức, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn mới hiện ra, từ Cận Thừa Châu.

[Mang một hộp bao vào phòng.]

Suy nghĩ một chút, tôi bỏ qua không trả lời.

Mở ứng dụng đặt đồ, tôi đặt một hộp bao siêu mỏng.

Sau đó mở khung chat với Cận Thừa Châu, xóa sạch rồi chặn luôn.

Ngay đêm đó, tôi lên máy bay bay thẳng ra nước ngoài.

Không do dự, càng không quay đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Bản Ra Một Đứa Con, Sếp Omega Bắt Tôi Làm Ba

8
Tôi, một Alpha, đang ôm đứa con trai vừa đầy tháng của mình bỏ trốn. Một người cha khác của đứa bé lại là cấp trên trực tiếp của tôi, một Omega cấp S. Ba tháng trước, anh ta gọi tôi vào văn phòng, mặt không chút cảm xúc ném cho tôi một tờ kết quả kiểm tra thai. Tôi sợ đến mức suýt xin nghỉ việc ngay tại chỗ. Vậy mà anh ta chỉ nói: “Cậu phụ trách.” Từ đó, tôi bắt đầu học đủ loại kiến thức chăm sóc thai phu, nhưng ngoài chuyện bụng anh ta chẳng hề lớn lên, anh ta vẫn ăn khỏe ngủ khỏe, thậm chí còn có thể tay không bóp vỡ hạt óc chó. Ngày đứa bé ra đời, tôi tận mắt nhìn thấy y tá bế một đứa trẻ sơ sinh ra khỏi khoang y tế đặt bên cạnh anh ta. Cao Tuyên nói: “Đây là đứa trẻ được nhân bản từ gen của cậu. Bây giờ, cậu có thể bắt đầu trải nghiệm niềm vui làm ba rồi.” Tôi ôm con trai tôi, đứa con nhân bản của tôi, co ro trong một nhà nghỉ ven đường cũ kỹ đến mức bảng hiệu gần như tróc sạch chữ.
ABO
Boys Love
0
Cẩm Lý Xung Hỷ Chương 10: “Tình địch cũ” xuất hiện rồi
Bẫy Tình CHƯƠNG 20: NGỌT NGÀO
Áp lực cực cao Chương 13