Khi tay Tiêu Lệ vươn ra, chân tôi đã mềm nhũn đến mức đứng không vững nữa.
Cái dụng cụ hình trụ màu xám xanh đó nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Anh nhìn chằm chằm vào nó vài giây, yết hầu trượt lên xuống, hiếm thấy đến mức không thốt nên lời.
Mặt tôi đỏ bừng vì x/ấu hổ, gi/ận quá mất khôn, tôi giơ bàn tay lên.
"Chát" một tiếng vang dội, tôi vung tay, giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt Tiêu Lệ:
"Đồ l/ưu ma/nh!"
Tiêu Lệ không né không tránh, chịu đựng trọn vẹn cái t/át này.
Anh dùng lưỡi đẩy nhẹ bên trong má trái, đồng tử hơi giãn ra:
"Cậu thật sự, thật sự là..."
Anh đột ngột siết ch/ặt vai tôi, lực đạo lớn đến mức như muốn bóp nát xươ/ng cốt tôi vậy.
Gân xanh trên thái dương gi/ật gi/ật, đôi mắt đen thẫm đ/áng s/ợ:
"Với tính cách của cậu, sao có thể sinh con được?"
"Cậu mang th/ai con của ai?!"
Anh nghĩ đến điều gì đó, giọng nói r/un r/ẩy, từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.
"Có phải ai đó đã b/ắt n/ạt cậu? Ép buộc cậu không?"
Giọng máy móc không chịu thua kém vang lên trên đỉnh đầu:
【Hai người chơi, xin đừng coi hệ thống như không khí.】
【Xin hai người công bố một bí mật mà đối phương chưa biết.】
【Bắt đầu từ Lục Hi.】
Tôi rũ mắt, im lặng rất lâu.
Từng ngón tay một bẻ tay anh đang nắm ch/ặt vai mình ra, khẽ nói:
"Không ai ép buộc tôi cả."
"Tôi tự nguyện."
【Bí mật được thông qua.】