Ngày thứ ba nằm viện, đang ngủ mơ màng thì bên cạnh đột nhiên có thêm một người.
"Là anh."
Tôi thu nắm đ/ấm lại, cơ thể đang căng cứng thả lỏng ra.
"Vào thì đ/á/nh tiếng một câu được không?"
"Anh thấy em đang ngủ." Du Tông cọ cọ vào hõm cổ tôi: "Đừng đẩy anh ra."
Lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, tôi đưa tay ấn lên ng/ực hắn, người trước mặt khẽ hít vào một hơi khí lạnh.
"Sao thế?"
Định bật đèn thì bị hắn giữ lại.
"Không sao... đi cư/ớp đồ bị đ/á/nh là đáng đời."
"Cư/ớp đồ?"
"Một ít gia sản thôi, vài ngày nữa chúng sẽ mang họ Giang, anh cũng họ Giang, chịu không?"
Tôi ngẩn người, hoàn toàn tỉnh táo lại.
"Anh đang nói nhảm gì thế? Đây là cái mà anh bảo là, Capu... mẹ kiếp! Tiếng chim gì không biết."
Du Tông bật cười, hơi thở lướt qua gò má, dịu dàng cuộn tròn bên vành tai.
"Xin lỗi. Trước đây là do anh ngây thơ.
Ngây thơ cho rằng chỉ cần hai chúng ta kết hôn, bọn họ sẽ không nhắm vào em nữa, ân oán có thâm căn cố đế đến đâu rồi cũng sẽ tiêu tan.
Cũng không ngờ tới, từ đầu đến cuối, cái em cần, chỉ là một thái độ.
Bất kể xảy ra chuyện gì. Anh sẽ mãi mãi đứng về phía em, cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, tôn trọng quyết định của em, trân trọng tất cả những gì em coi trọng.
Đây là thái độ của anh."
Rất lâu, rất lâu sau, tôi không nói lời nào.
Giọng Du Tông nhỏ dần: "Anh ngủ một lát, sáu giờ sáng gọi anh dậy nhé."
"... Tại sao lại là sáu giờ?"
Hắn hừ cười một tiếng: "Vẫn còn chút đồ có thể đi cư/ớp tiếp."
Nhưng không ngờ, cuối cùng người đ/á/nh thức tôi lại là hắn.
Trời vẫn chưa sáng.
Đèn phòng bệ/nh đã bật, Du Tông mặc một bộ vest đen tuyền đang quỳ một gối trên sàn, đi giày cho tôi.
Tôi dụi dụi mắt: "Bây giờ mới mấy..."
Động tác khựng lại.
Hắn mím môi, cẩn thận khoác áo khoác lên cho tôi.
"Đi được không em?"
Đã từng nghĩ đến vô số lần, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự ập đến, tôi bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng.
"Được. Tôi tự đi."
Tôi là anh cả.
Tôi phải làm chủ đại cục.