Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không. Tim tôi thót lại, ôm cái eo nhức mỏi nhảy xuống giường, giọng khàn đặc: "Giản Thần!"

Không ai đáp lại. Tôi chộp lấy điện thoại trên đầu giường, chợt nhận ra mình chẳng có cách nào liên lạc với Giản Thần. Hễ cậu trốn đi là tôi không tài nào tóm được nữa.

Lại phải vật lộn trong nỗi trống trải không biết bao lâu, mới mong nhận được tin tức về cậu ấy. Bực tức vì cảm giác bất lực, tôi ném điện thoại về phía cửa.

"Đm!" Một tiếng ch/ửi thề kinh hãi vang lên ngoài hành lang. Tôi trần truồng chạy ra gi/ật mở cửa, thấy Giản Thần đứng đó tay xách hai túi lớn.

Ánh mắt cậu lướt qua người tôi, nuốt khan một cái rồi nhìn về phía chiếc điện thoại trên sàn: "Không muốn dùng nữa à?"

Lần này tôi thực sự muốn khóc, nhưng kìm lại được. Dây xích dù tốt đến mấy, xiết lâu ngày cũng thành gông cùm muốn thoát thân.

"Tưởng em mặc quần xong lại lẳng lặng chuồn mất."

Giản Thần khẽ đ/á vào bắp chân tôi: "Mặc đồ vào." Rồi giải thích: "Em đi m/ua đồ ăn cho anh."

Cậu ấy đặt túi xuống, xoa xoa sau gáy tôi: "Đói rồi phải không? Dọn dẹp rồi ăn chút gì đi."

Thả lỏng người, tôi mới thấy khắp cơ thể rã rời, cử động chỗ nào cũng nóng rát. Đêm qua hơi cố quá suýt thì quá cố, giờ cũng có tuổi sắp không chịu nổi rồi.

Thấy tôi bước đi khó nhọc, Giản Thần cười khẽ vỗ mông tôi hai cái: "Yếu mà ham. Mang cả đống 'đồ nghề', còn tưởng chịu được cơ."

Rồi cậu tự tay chăm chút cho tôi chỉn chu, dọn bàn ăn tử tế.

Tôi ấm ức liếc cậu: "Giản Thần... lần sau để anh thể hiện nhé?"

Giản Thần im lặng. Đồ khốn, nhìn ánh mắt là biết cậu lại đang tự dày vò, tính toán cách xa tôi ra.

"Xem đi, có thích không?"

Tôi nhìn bàn ăn đầy đồ Nhật, lòng đắng nghẹn. Không biết một ngày b/án hàng ở chợ đêm của Giản Thần có đủ trả cho bữa này không.

"Không ngon à?" Giản Thần nhìn tôi lo lắng.

Tôi cười lắc đầu: "Không, anh chưa đói lắm." Nói rồi gắp miếng sashimi đưa cho cậu ấy.

Cậu lắc đầu đẩy tay tôi ra: "Em có m/ua cơm nắm rồi. Mấy thứ này lâu không ăn, không quen nữa."

Lòng tôi giờ còn đ/au hơn cả vùng eo.

Ngày trước, Giản Thần m/ua đôi tất cho tôi cũng tốn cả nghìn.

Để chuẩn bị sinh nhật, cậu nói dối việc nhà rồi bay sang Ý đặt hai bộ đồ thể thao. Thong dong lái siêu xe dạo quanh khu đại học với tôi. Tiêu tiền như nước, hai đứa đều chưa từng nếm mùi khổ.

Giờ đây, cậu phải thuê căn phòng tồi tàn, suốt ngày lăn lộn trong bếp. Cái số phận khốn kiếp đã đẩy cậu từ thiên đường xuống đáy vực.

Tôi không dám nghĩ tới cậu đã trải qua những gì để rũ bỏ khí chất công tử, trở thành cổ thụ xù xì đối đầu với cuộc đời.

"Giản Thần, anh xin em... về với anh đi."

"Muốn nuôi em à?"

Tôi thì muốn lắm! Nhưng biết Giản Thần sẽ không đồng ý, bằng không cậu ấy đã không bỏ đi.

"Không phải thế. Em về thành phố kia với anh, tìm việc gì cũng được. Chúng mình sống tốt... cùng nhau."

Giản Thần nhai cơm nắm, ánh mắt vô h/ồn: "Tu Duệ, em chưa tốt nghiệp đại học, không bằng cấp. Em đã cố gắng rồi... không tìm được việc tử tế."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0