Thời gian trôi đến chập tối, người trong sân đến rồi lại đi, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh trở lại.
Tôi ôm Đại Hoàng, đi đến linh đường.
Linh đường không một bóng người, ngay cả chậu than cũng đã tắt ngấm.
Tôi đặt Đại Hoàng bên cạnh bà, vuốt ve khuôn mặt cứng đờ của bà, đóng nắp qu/an t/ài lại rồi đi đến trước chậu than.
Giấy tiền vàng mã thô ráp màu vàng xỉn được thả vào chậu, bật lửa vừa châm, những lưỡi lửa hung dữ lập tức tham lam nuốt chửng tờ giấy.
Từng nắm, lại từng nắm.
Từng bó, lại từng bó.
Dường như có người đến gần, nhưng không ai đến làm phiền tôi.
Tôi nhìn ngọn lửa màu cam đỏ, đầu óc trống rỗng.
Ở chỗ chúng tôi, bình thường tang lễ phải để linh cữu trong 3 ngày.
Thế nhưng bà thím giúp đỡ ban ngày lại nói, bà tôi ch*t bất đắc kỳ tử, nhiều nhất chỉ được để trong nhà 1 ngày, nếu không sẽ bị ám vận xui.
Tôi không biết bà tôi đang yên đang lành ở nhà, sao lại đột ngột ch*t bất đắc kỳ tử.
Tôi chỉ biết, chuyện này, mỗi người trong cái nhà này đều không thể chối bỏ trách nhiệm.
Nhưng tôi còn quá nhỏ, tôi phải làm sao đây?
"Bà ơi, bà nói cho con biết, con phải làm sao để b/áo th/ù cho bà đây."
Giọng tôi rất khẽ.
Nhưng giây tiếp theo, một tiếng chó sủa khe khẽ phát ra từ phía cỗ qu/an t/ài.
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu, không dám tin nhìn về nơi phát ra tiếng động.
Đó là tiếng của Đại Hoàng!