Cư dân mạng nói không sai, chủ thớt quả thực đã quá hèn mọn.

Biết rõ đối phương chỉ muốn đùa vui, nhưng anh ta vẫn cứ chìm đắm vào đó.

Cư dân mạng không đùa cợt nữa, đồng loạt khuyên chủ thớt:

[Chủ thớt, nghe tôi một lời khuyên, cứ tiếp tục dằn vặt nội tâm thế này cũng vô ích, bạn vẫn phải để đối phương biết tâm ý của mình càng sớm càng tốt.]

[Thực ra cũng không nhất thiết phải lập tức tỏ tình, chủ thớt sau này có thể biểu hiện nhiệt tình hơn, chủ động hơn một chút.]

[Tán thành lầu trên, nếu chủ thớt thực sự sợ mất đi đối phương, vậy thì nhanh chóng hành động thôi!]

Đọc hết một mạch bài đăng. Tôi tắt màn hình, tựa đầu vào cửa kính xe ngẩn ngơ một lát.

Lúc gần về đến nhà, tôi đột nhiên nhận được điện thoại từ thằng bạn nối khố Trì Tử Văn.

Tên này dạo này đi công tác ngoại tỉnh, bận đến độ quay cuồ/ng, vậy mà giờ vẫn có thời gian rảnh rỗi tìm tôi buôn chuyện: "Nghe nói gì chưa? Thằng Lương Dục sắp về nước phát triển đấy."

Nghe câu này, tôi không thấy bất ngờ chút nào.

Hai năm nay dù chưa gặp lại Lương Dục, nhưng bình thường tôi vẫn hay nghe người ta nhắc đến tên hắn.

Đám bạn x/ấu mà đại diện là Trì Tử Văn, đúng là kiểu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, lúc nào cũng lấy đoạn quá khứ giữa tôi và Lương Dục ra trêu chọc.

Nhiều lần quá, tôi cũng bắt đầu miễn dịch rồi.

Thế là tôi thoải mái thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Trì Tử Văn: “Ừ, nghe nói rồi. Lương Dục mấy hôm trước có liên lạc với tôi.”

Phản ứng của Trì Tử Văn quả nhiên nằm trong dự liệu của tôi:

"Vãi thật! Hai người liên lạc riêng rồi à? Tôi đoán ngay mà, thằng đó vẫn chưa quên được cậu đâu!"

“Cậu thành thật khai báo đi, hai người có nối lại tình xưa không đấy?”

Cậu ta nói hơi to.

Liếc qua thấy Lục Ngôn Hứa bên cạnh đột nhiên động đậy, tôi không nhịn được quay sang nhìn anh.

Thấy anh hơi nhíu mày, rõ ràng là thấy ồn ào.

Thế là tôi chẳng buồn phản bác Trì Tử Văn, chỉ hạ thấp giọng nói:

"Cậu phấn khích cái gì thế? Bây giờ tôi không tiện nghe điện thoại, thế nhé." "Đợi cậu đi công tác về, chúng ta gặp mặt nói chuyện sau."

Vừa cúp điện thoại, tôi phát hiện Lục Ngôn Hứa đã chậm rãi mở mắt.

Anh vẫn không mở miệng nói gì, nhưng sắc mặt trông có vẻ hơi lạnh.

Tôi không khỏi áy náy: “Xin lỗi, có phải làm ồn đến cậu không?”

Qua vài giây, anh mới như vừa phản ứng kịp, khẽ lắc đầu.

Lúc này xe chầm chậm dừng lại.

Tôi đang định tháo dây an toàn xuống xe, bỗng nghe anh hỏi: “Cậu và Lương Dục vẫn còn liên lạc sao?”

Tôi rất ngạc nhiên, Lục Ngôn Hứa vậy mà vẫn nhớ Lương Dục?

Theo tôi biết, hai người họ thời đại học không có nhiều qua lại.

Nhưng đã anh hỏi, tôi liền thành thật trả lời:

“Ừ, cậu ta dạo này định về nước, còn có ý định đến thành phố C phát triển, nên có tìm tôi nói chuyện vài lần."

Lục Ngôn Hứa nghe xong cũng không có phản ứng gì lớn.

Tôi chỉ cho là anh tiện miệng hỏi, cũng không nghĩ nhiều.

“Ting” – thang máy đến tầng 36.

Tôi và Lục Ngôn Hứa nối đuôi nhau bước ra khỏi thang máy, rẽ về cùng một hướng.

Hôm nay anh làm việc liên tục cả ngày, tôi thầm nghĩ chắc tối nay anh không có hứng thú gì đâu.

Thế nên tôi rất tự giác dừng bước trước cửa nhà mình, khẽ lên tiếng: "Anh hôm nay cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi, tôi không qua—"

Lời còn chưa dứt, sau eo bỗng truyền đến một lực đạo ấm nóng.

Cánh tay Lục Ngôn Hứa rắn rỏi mạnh mẽ, mang theo cảm giác kh/ống ch/ế không cho phép giãy ra, vững vàng ôm lấy tôi.

Hơi thở thanh khiết quen thuộc áp sát.

Trong lúc hơi thở tôi lo/ạn nhịp, tôi nghe anh nói: "Hay là qua chỗ tôi ngủ đi."

Hai đứa tôi ở đối diện cửa nhau, lại là mối qu/an h/ệ không mấy trong sáng.

Nếu anh đã muốn, thì tôi cũng chẳng có gì mà phải ngại ngùng.

Tôi đưa tay sờ mặt anh, m/ập mờ nói: “Được thôi, tắm xong tôi sang liền.”

Lục Ngôn Hứa lại không nói không rằng, xoay vai tôi về hướng ngược lại.

Động tác khá bá đạo, nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc: "Đừng lãng phí nước, tắm chung đi."

Trong lúc tôi lắc đầu bật cười, anh nắm lấy tay tôi, mở khóa vân tay nhà anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày chúng ta qua đời, bảy năm sau tướng quân mới hay tin

Chương 7
Nhi tử từ khi lọt lòng đã mang dị cốt nơi tâm can, quốc sư từng phán đó là Phật cốt hộ mệnh. Xương còn thì tà ma bất xâm, xương mất thì Phật tử ắt vong. Năm nhi tử lên ba, con của hồng nhan tri kỷ của phu quân lâm trọng bệnh, Tiêu Trường Phong liền hạ lệnh giữ chặt nhi tử, sinh sinh khoét lấy miếng xương ấy. Thiếp thân khóc lóc van xin rằng hài nhi sẽ chết, chàng lại tự tay đeo chuỗi xương lên cổ đứa trẻ kia mà rằng: 'Chẳng qua chỉ là dư cốt, mất đi thì có sao? Hoằng nhi thân thể yếu nhược, nó nhường nhịn một chút vốn là lẽ đương nhiên.' Ả hồng nhan kia sợ thiếp đòi lại Phật cốt, bèn giam cầm thiếp vào chốn tử lao. Sáu năm trôi qua, con của ả trúng thi độc nơi biên ải, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, phu quân lúc này mới nhớ đến người vợ bị lãng quên trong tướng phủ. Chàng vội vã vượt ba ngàn dặm về phủ, chỉ thấy cảnh vật tiêu điều, bóng dáng mẹ con thiếp đã chẳng còn. Phu quân giận dữ gầm lên: 'Ta ở ngoài sa trường liều mình bảo vệ giang sơn, nàng là chính thê mà đến việc giữ lấy gia môn cũng không làm tròn!'
Cổ trang
0
Đào Đắng Chương 7