Tôi Bị Em Trai Cưỡng Chế Yêu

Chương 4

26/04/2025 19:54

Ba tôi tưởng tôi ở nông thôn được ba ngày là sẽ khóc lóc đòi về.

Kết quả là tôi sống ở đó hơn cả tháng trời.

Nếu không phải ba đích thân tới đón, chắc tôi còn chẳng muốn rời đi.

Ở đó có Nhị Trụ chơi cùng, có chó vàng to, có gà hoa lau, và cả mấy con dê biết “sản xuất” kẹo chocolate.

Về lại nhà, tôi chỉ có thể suốt ngày ngồi nghe gia sư dạy học, chán đến mức muốn mọc mốc.

Hôm rời đi, Nhị Trụ hứa sẽ đến tiễn tôi, nhưng cậu ấy không xuất hiện.

Tôi kéo theo vệ sĩ đến nhà cậu ấy.

Kết quả thấy nhà Nhị Trụ đông nghẹt người đứng vây ngoài cửa.

Bà thím vẫn hay khen tôi trước kia, hôm nay vừa khóc vừa nói:

“Thằng nhỏ đó, cha mẹ mất sớm, giờ đến bà nội là người thân duy nhất cũng ra đi rồi… sống kiểu gì đây chứ.”

Ra đi rồi?

Tôi lẻn vào nhà, thấy Nhị Trụ ngồi ngẩn người bên mép giường, hoàn toàn không để ý đến tôi.

Bà nội cậu ấy đang nằm yên, nhắm mắt như đang ngủ.

Tôi ngơ ngác hỏi:

“Bà nội cậu chỉ đang ngủ thôi mà, sao gọi là đi?”

Ba tôi vội bịt miệng tôi, kéo tôi ra ngoài, dặn người đi theo ở lại giúp lo hậu sự cho bà nội Nhị Trụ.

Đó là lần đầu tiên tôi hiểu ra — "đi rồi" nghĩa là ch*t rồi.

Về đến nhà, tôi nhớ Nhị Trụ đến mất ngủ.

Không biết cậu ấy có gì ăn không, không biết một mình liệu có nuôi nổi đàn dê không.

Nửa đêm, tôi xộc vào phòng ba mẹ:

“Ba, con muốn một món quà sinh nhật.”

“...Sinh nhật con mới qua có hai tháng thôi mà.”

“Vậy coi như không phải quà sinh nhật đi. Con nói thẳng luôn: Con muốn một đứa em trai.”

Mẹ tôi không nói lời nào, chui tọt vào chăn.

Ba tôi đen mặt:

“Con ngủ cho đàng hoàng đi. Đừng có hở chút là chạy sang phòng ba mẹ. Làm vậy mới có em trai đó.”

Tôi nghiêm mặt:

“Ba đừng có lừa con kiểu ông già Noel đến sau khi ngủ nhé. Con không ngốc đâu. Con muốn Nhị Trụ làm em con.”

Ba tôi sững người.

“Nhị Trụ... ở quê á?”

“Dạ. Con nhớ cậu ấy lắm. Mơ thấy cậu ấy luôn rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm