Thật ra tình cờ là ngay sau bữa tiệc tối, Cố Thận Chi đã bắt chuyến bay đi New York để đàm phán công việc.
Tôi cũng lấy làm nhẹ nhõm vì không cần phải tìm cớ trốn tránh cậu ấy nữa.
Cậu ấy không hề gửi tin nhắn cho tôi, tôi vẫn là nghe được từ miệng Hứa Du.
"Tiểu Tề à, Lão Cố bây giờ khác với chúng ta rồi, xem chừng bố mẹ cậu ta có ý định để cậu ta tiếp quản cơ ngơi của gia đình đấy."
Lúc đó tôi hơi sững sờ, bởi vì Cố Thận Chi tự kinh doanh sự nghiệp riêng, rất ít khi can dự vào chuyện của nhà họ Cố: "Sao vậy?"
Biểu cảm của Hứa Du đột nhiên trở nên rất cường điệu: "Trời ơi, không trượng nghĩa chút nào, cậu ấy thế mà lại không nói với cậu sao? Bữa tiệc lần này vừa kết thúc là cậu ấy đã bay sang New York đàm phán công việc rồi."
Bình thường từ trước đến nay chuyện gì cậu ấy cũng đều nói cho tôi biết, nhưng lần này lại không.
Có lẽ cậu ấy cũng lờ mờ nhận ra mối qu/an h/ệ gượng gạo giữa chúng tôi rồi.
Vừa hay tôi nhận được một đơn đặt hàng chụp ảnh, là đại ngôn của một ngôi sao đang nổi đình nổi đám, hình như tên là Hứa Tinh Trạm.
Để phù hợp với chủ đề thiên nhiên lần này, địa điểm chụp ảnh được đặc biệt chọn ở vùng thảo nguyên.
Để giải tỏa tâm trạng, tôi đã đồng ý.
Trước khi lên máy bay, tôi nhìn hình đại diện đơn giản của Cố Thận Chi.
Chỉ là một chậu hoa dạ lan hương màu trắng.
Là món quà tôi tặng cậu ấy vào năm cậu ấy hai mươi tuổi.
Cậu ấy đã chăm sóc nó rất tốt, rất tốt.
Đều đã vượt quá giới hạn rồi.
Tôi nghĩ, đã đến lúc nên chấm dứt rồi.
Tôi vẫn chặn WeChat của cậu ấy.
Khoảnh khắc tôi bước lên máy bay, vừa vặn có lẽ cũng là lúc cậu ấy hạ cánh xuống New York.
Nhìn xem, chúng tôi luôn luôn bỏ lỡ nhau như vậy đấy.