Tôi hoảng hốt tắt vội buổi livestream.
Dỗ dành con gái xong, tôi lẻn vào phòng sách, bật máy tính lên.
Đây là lần đầu tiên sau năm năm, tôi tìm ki/ếm thông tin về Thương Thời Đảo.
Hắn vốn gh/ét xuất hiện trên mặt báo giải trí nên hầu như chẳng có tin tức gì.
Nhờ kỹ năng săn tin cực phẩm, tôi lần ra tấm ảnh chụp lén tại hội nghị thương mại từ một tài khoản ẩn.
Trong bức hình không rõ nét, người đàn ông cao lớn tuấn tú đứng lặng trong bóng tối, cúi nhìn màn hình điện thoại.
Ánh sáng mờ ảo phủ lên đường nét góc cạnh, thoáng lộ ra nỗi niềm đặc quánh trong đôi mắt hắn.
Còn trên màn hình kia là gương mặt nghiêng mờ ảo của một phụ nữ.
Nụ cười tươi tắn, đầu ngón tay thon trắng nâng niu trái anh đào đỏ thẫm.
Phía dưới vô số người đang đoán già đoán non về thân phận người phụ nữ.
Không ít fan của Lục Mộng Tuyết cũng nhảy vào khẳng định đó là chị gái họ, nói cô và Thương Thời Đảo đã có con chung, đúng kiểu ngôn tình hôn nhân bí mật giới thượng lưu.
Nhưng tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Bởi tấm ảnh đó... chính là tôi.
Là tôi năm hai mươi mốt tuổi, vừa trở thành chim trong lồng son của Thương Thời Đảo.
Nhưng tại sao hắn lại dùng ảnh tôi làm hình nền điện thoại?
Tôi nghĩ mãi không ra.
Thôi đành bỏ qua.
Đây là châm ngôn sống của tôi kể từ khi rời xa Thương Thời Đảo.
Năm năm trôi qua, giữa chúng tôi giờ chỉ còn là người dưng quen biết.
Tôi tự nhủ, lúc tôi yêu hắn thì hắn chẳng đoái hoài, vậy mọi thứ của hắn về sau cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi nhanh chóng đăng tải lời tuyên bố, nội dung cốt lõi là:
Tôi là mẹ đơn thân, một mình nuôi Viên Viên, bố cháu đã mất.
May mắn thay xã hội ngày càng cởi mở, bài đăng nhận được vô số lời động viên từ người hâm m/ộ.
Tôi tưởng chuyện nhỏ này sẽ qua đi như thế.
Nhưng tối hôm đó, khi dắt Viên Viên từ siêu thị về, tôi chợt nhận ra khu dân cư có gì đó bất thường.
Những cụ già ngồi đ/á/nh cờ, hóng mát trong sân đều biến mất.
Bảo vệ cổng cũng không thấy đâu.
Khắp nơi vắng tanh không một bóng người.
Viên Viên nép sát vào tôi, tay nhỏ nắm ch/ặt váy mẹ thì thầm:
"Mẹ ơi, sao im ắng thế? Con sợ."
Tôi cũng h/oảng s/ợ, cúi xuống bế thốc con gái lên, rảo bước nhanh về phía thang máy.
Bước vào nhà, tôi cúi nhìn xuống sàn.
Đôi giày xếp ngay ngắn trước khi ra ngoài giờ đã xê dịch một góc nhỏ.
Có người đột nhập!
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Nhớ lại giọng nói cơ giới vang lên trong đầu năm năm trước.
Lại nghĩ đến sự cố lộ mặt trên livestream hôm nay.
Đây là thế giới tiểu thuyết.
Lục Mộng Tuyết đã phát hiện sự tồn tại của Viên Viên... và sai người đến bắt chúng tôi chăng?
Không dám liều lĩnh với an toàn của con, tôi vội quấn áo khoác cho bé rồi bế chạy vòng ra cửa sau tòa nhà.
Nhưng cổng sau khu dân cư cũng bị khóa ch/ặt.
Điên rồ hơn, ngay cả lỗ chó dưới cùng cũng bị bít kín!
Còn là bịt bằng trụ bê tông!
Tôi đứng hình tại chỗ.
Chuyện này...
Đúng lúc ấy, sau lưng vang lên những bước chân rầm rập được huấn luyện bài bản.
Vô số vệ sĩ áo đen tiến đến, xếp thành hai hàng chỉnh tề.
Thương Thời Đảo khoác áo choàng xám thanh lịch, xuất hiện ở cuối hàng người.