Hai người lời qua tiếng lại gay gắt, chẳng ai chịu nhường ai.

Ta thì lại đưa mắt nhìn những quả anh đào đỏ au như mã n/ão. Vỏ ngoài căng bóng, mọng nước, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm.

Lại liếc sang Thôi Ly đang đứng điềm nhiên bên cạnh, ta khẽ nhíu mày. Trong cung rốt cuộc là ai đã truyền tin của ta ra ngoài?

Vì thế, sau khi Thôi Ly lui xuống, ta liền nhắc đến chuyện này.

Tạ Yên Chu im lặng.

Bị Thôi Ly xen vào, hắn cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện mang th/ai nữa, coi như cho ta một lối thoát. Dù sao, hắn cũng không thể vì một nữ nhân mà thực sự xa cách với ta, như thế chẳng phải tự tạo cơ hội cho kẻ khác chen vào hay sao.

Vì vậy, Tạ Yên Chu lại thuần thục hầu hạ ta.

Hắn đỡ lấy hạt anh đào ta nhả ra, vừa cười lạnh vừa nói:

"Thôi gia quả nhiên có th/ủ đo/ạn."

Rồi hắn lại nhìn chằm chằm vào ta:

"Hắn nịnh bợ đến mức đó, ngươi hẳn đã nhìn rõ tâm tư chiếm đoạt của hắn rồi chứ?"

Ta liếc hắn một cái.

"Thôi Ly nịnh bợ là hoàng đế, không phải ta."

Có lẽ hắn thật sự có chút tà tâm, nhưng cùng lắm cũng chỉ là ham muốn quyền lực. Loại tham vọng này, ta không gh/ét.

Không ngờ Tạ Yên Chu lại nhìn ra ý trong mắt ta, sắc mặt thoáng hiện vẻ sốt ruột.

"Hắn rõ ràng bất lương, vô liêm sỉ, chỉ muốn leo lên long sàng!"

"Kiếp trước cũng vậy, cứ nhân lúc ta không có mặt là ra sức lấy lòng ngươi."

Kiếp trước?

Trong lòng ta dấy lên nghi hoặc.

Từ trước đến nay, ta luôn cảm thấy Tạ Yên Chu đối xử với mình tốt một cách kỳ lạ, thậm chí từng nghĩ có lẽ ta chỉ là vật thay thế cho một kẻ th/ù nào đó của hắn.

Giờ hắn lại nhắc đến kiếp trước?

Nhưng vừa nhận ra mình lỡ lời, Tạ Yên Chu lập tức im bặt, không nhắc thêm nửa chữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm