TÂY DU CHƯ PHẬT THỐI RỮA

Chap 5

14/04/2026 15:51

Thì ra là vậy! Có một chi tiết ta đã không chú ý! Nơi này quả nhiên cũng có vấn đề!

Dưới núi Phương Thốn, khúc hát Hoàng Đình Sơn vẫn đang lượn lờ trong sương m/ù. Ta đứng trước mặt tiều phu kia, bình tĩnh nói: “Bây giờ ta đã tìm thấy ngươi. Ta nên gọi ngươi là Bồ Đề Tổ Sư, hay là quái vật mặt trắng?”

Tiều phu bỏ nón tre xuống. Sắc mặt càng lúc càng trắng bệch. Nó hề hề cười: “Không tồi. Địa điểm đầu tiên ngươi đã tìm ra. Ta muốn biết, làm sao ngươi phát hiện ta có vấn đề?”

“Rất đơn giản. Một tiều phu bình thường không thể sống được mấy trăm năm!”

Nó gật đầu thừa nhận: “Là phần thưởng đầu tiên, ta có thể giúp ngươi giải đáp một chuyện.”

Đó chính là điều ta cần lúc này. Ta vội vàng hỏi: “Đại sư huynh của ta rốt cuộc là sao? Con khỉ c.h.ế.t đuối ở biển kia, và Tề Thiên Đại Thánh sau này, ai mới là thật?”

“Không có gì là thật hay giả. Con khỉ kia quả thật đã c.h.ế.t ở biển. Nhưng con khỉ sau này, cũng là Tôn Ngộ Không. Chỉ có thể nói, thật và giả, sống và ch*t, là những kiến thức nông cạn của Tam giới các ngươi.”

“Ngươi nói rõ hơn xem.”

“Haizz… Sau khi con khỉ kia ch*t, một tia niệm tưởng không tiêu tan. Ta đã giúp tia niệm tưởng này trở lại thế gian, và tự xưng là Bồ Đề Tổ Sư, truyền thụ bản lĩnh cho hắn.”

Ta sắp xếp lại suy nghĩ: “Ngươi tại sao phải làm như vậy?”

Nó nói: “Con khỉ đó là một quân cờ quan trọng của ta. Ta phải để hắn tuân theo sắp xếp của ta, đi lên con đường Tây Thiên thỉnh kinh.”

Ta nghiến răng nghiến lợi chỉ vào nó: “Cho nên tất cả những điều này từ trước đến nay đều là âm mưu sắp đặt của ngươi?”

“Đúng vậy.” Nó rất thẳng thắn thừa nhận.

“Vậy rốt cuộc mục đích của ngươi là gì…” Lời chưa nói xong, ta đã thấy miệng mình như bị bịt kín, không thể phát ra âm thanh nào nữa.

Nó cười nhạo: “Câu hỏi của ngươi hơi nhiều. Muốn biết đáp án, thì hãy tiếp tục đi đi. Chỉ mong ngươi đi đến cuối cùng, đừng sụp đổ là được.” Nói xong, quái vật mặt trắng trước mắt biến mất.

Miệng ta cũng trở lại bình thường. Lúc này, trên không trung truyền đến một giọng nói: “Đừng gọi ta là quái vật mặt trắng. Ta có tên, ta gọi là Cổ.”

8.

Cổ, chưa từng nghe qua cái tên này trong Tam giới.

Trường An vô cùng náo nhiệt, hai bên đường phố quầy hàng tiệm buôn tấp nập. Ta mặc một bạch y, đi giữa dòng người.

Hôm nay là ngày Rằm, hầu hết người dân Trường An đều tin Phật lễ Phật. Họ tụm năm tụm ba đi đến chùa miếu thắp hương.

Ngôi chùa lớn nhất Trường An đã hoàn thành năm năm trước. Có người bên cạnh bàn luận, nơi đây là đang chờ đợi một vị cao tăng trở về, phổ độ chúng sinh.

“Đoán chữ cát hung, trăm quẻ đều linh nghiệm!”

Một tiếng rao ở ven đường khiến ta dừng chân. Quay đầu nhìn lại, là một ông lão bói toán, mặc áo vải màu xám, ngồi trước một cái bàn lụp xụp.

“Vị công tử này, gần đây có phải có chuyện phiền lòng?” Hắn thấy ta đi qua, liền gọi ta lại.

Ta thầm nghĩ, đâu chỉ phiền lòng, bây giờ ta có một chuyện rắc rối lớn, đều viết trên mặt rồi, còn cần ngươi nói sao?

Chẳng qua chỉ là th/ủ đo/ạn làm ăn của quầy bói toán mà thôi, ta không muốn để ý đến hắn.

“Công tử mang khí chất của nước, giống như người ở ven biển.” Câu nói này đã gây chú ý cho ta. Ta nghe có chút quen thuộc. Ta bước tới, mỉm cười: “Ngươi tính sai rồi, ta là người ở trên núi.”

Ông lão vui vẻ nói với ta: “Công tử không cần lừa mình dối người.”

Ta ngồi đối diện hắn, tiện tay biến ra một vài thỏi bạc vụn ném lên bàn. Ta phát hiện hắn thấy bạc, mắt đều sáng lên.

“Vậy ngươi cứ tùy tiện tính cho ta cái gì đó đi.” Ta không phải muốn bói toán, chỉ là càng lúc càng cảm thấy khung cảnh này có chút quen thuộc.

Ông lão không lộ ra vẻ gì, cất bạc vào túi, làm bộ làm tịch bốc quẻ một lúc lâu, rồi mới lên tiếng: “Công tử chắc hẳn là sắp đi thi, lo lắng thi rớt, hơn nữa gần đây còn phải lòng một cô nương. Ta nói có đúng không?”

Ta có chút cạn lời. Hắn nói chẳng có gì đúng cả, quả nhiên là một tên giang hồ lừa gạt.

Cả hai đều im lặng một lát, rồi ánh mắt ta trở nên sắc bén trừng hắn. Đồng thời, ta giải phóng ra một chút uy áp.

“Cái này, cái này… Lão già có tính sai không?” Hắn có chút hoảng lo/ạn.

Hít sâu một hơi, ta nửa uy h.i.ế.p nói: “Không có một câu nào đúng cả! Có tin là ta tìm người đ/ập nát quầy của ngươi, đuổi ngươi ra khỏi thành không?”

“Ôi chao, công tử tha mạng, lão già cũng chỉ vì miếng cơm. Hay là… ta trả lại tiền cho ngài?” Ông lão liên tục chắp tay, c/ầu x/in ta.

“Ta hỏi ngươi một câu, vừa nãy khi gặp ta, tại sao ngươi lại nói câu đó?”

Ông lão vội vàng trả lời: “Lão già chỉ là tùy tiện học được một quyển sách bói toán, rồi ra đây ki/ếm ăn. Còn về câu nói vừa nãy, ta cũng không biết tại sao, cứ thế mà nói ra.”

Hắn dường như đang nghĩ gì đó, một lát sau, bừng tỉnh: “Nhớ ra rồi. Bọn ta bói toán ở Trường An, đều tự cho mình là đệ tử của b/án tiên Viên Thủ Thành. Câu nói vừa nãy, hình như lão nhân gia Viên Thủ Thành đã nói. Lúc đó là để bói cho Long Vương, chuyện này đã gây chấn động cả Trường An. Ấy? Người đâu rồi…”

Ta đã sớm hóa gió bay đi. Chẳng trách khung cảnh vừa nãy có chút quen thuộc. Năm đó Kính Hà Long Vương chính là đến Trường An bói toán. Năm đó lão cũng mặc một bộ bạch y.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Sống Lại Một Lần Nữa, Tôi Chọn Không Yêu Anh

Chương 9
Tôi thích anh trai kế của mình. Anh ấy nói tôi là một tên đồng tính ghê tởm. Rồi cưỡng ép đưa tôi ra nước ngoài. Đến ngày anh kết hôn, tôi lén từ nước ngoài trở về để dự lễ cưới. Không ngờ lại gặp tai nạn xe. Trước khi chết, tôi nhận được cuộc gọi từ chị dâu tương lai. Cô ấy nói Lâm Yến Sâm ghét tôi đến tận xương tủy. Ước gì tôi chết quách đi cho xong. Tôi tự giễu mà cười. Trùng hợp thật. Tôi sắp chết thật rồi. Tôi nghĩ, nếu có thể làm lại... Tôi sẽ không thích Lâm Yến Sâm nữa. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về hai năm trước, đúng ngày Lâm Yến Sâm đưa vị hôn thê về nhà. Lần này tôi không làm loạn, cũng chẳng gây chuyện. Ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Chị dâu." Lần này, tôi sẽ như ý anh. Chỉ làm em trai của anh. Nhưng về sau, chính anh lại hủy hôn ước, nhốt tôi lại, gần như phát điên mà chất vấn: "Chẳng phải em nói thích anh sao? Vậy tại sao lại thân thiết với người khác như thế?"
0