Nhìn những lời đó trên màn hình, tôi đột nhiên nhớ đến Chu Thuật Cẩn với tâm trạng tồi tệ vừa gặp ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Anh chị em sao, anh ấy cũng được tính là một người nhỉ.
Tôi chậm rãi gõ chữ trả lời bateau: [Em có một người anh, là con trai của bố dượng, nhưng có lẽ anh ấy không thừa nhận em là em gái đâu.]
Phía bên kia dường như khựng lại một lát, rồi mới gửi tin nhắn tới: [Em thấy người đó thế nào?]
Bateau lại bổ sung thêm một câu: [Anh trai em ấy.]
Người đàn ông phía bên kia đêm nay thật kỳ lạ, đột nhiên lại có hứng thú với những người xung quanh tôi.
Đây là điều chưa từng có trong các cuộc trò chuyện trước đây.
Nhưng chủ đề này khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều so với những sự sắp đặt của anh ấy.
Vì thế, sau khi dừng lại một chút, tôi vẫn thật thà trả lời: [Em không dám chọc vào anh ấy.]
Tôi nói: [Mẹ em cũng bảo em nên tránh xa anh ấy ra. Nếu đắc tội với anh ấy, có lẽ cả em và mẹ đều sẽ bị đuổi ra khỏi nhà mà lang thang đầu đường xó chợ mất.]
Nếu là người khác hỏi tôi về suy nghĩ đối với Chu Thuật Cẩn. Có lẽ tôi sẽ trả lời một cách tử tế hơn.
Nhưng phía bên kia là bateau, người có thể dung nạp mọi cảm xúc tiêu cực của tôi.
Cho nên đối với anh ấy, tôi không kìm được mà nói ra suy nghĩ chân thật nhất của mình.
Tôi nói: [Em hơi sợ anh ấy, chỉ muốn sớm rời khỏi cái nhà này.]
Tin nhắn đã gửi đi thì không thể thu hồi.
Tôi hối h/ận vì tay mình quá nhanh.
Sợ bateau đọc được rồi lại đòi chuyển trường hay giúp tôi rời khỏi nhà.
Nhưng trái ngược với thường ngày, anh ấy không làm vậy.
Anh ấy im lặng phía bên kia suốt hai phút.
Tin nhắn tiếp theo mới cuối cùng xuất hiện.
Anh ấy nói: [Ngủ đi.]
Anh ấy là người chủ động kết thúc cuộc trò chuyện đêm nay.
Tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng cũng có thể đặt điện thoại xuống.