Trằn trọc dày vò mãi cho tới gần rạng sáng tôi mới thiếp đi.
Trưa hôm sau tỉnh dậy.
Dường như anh Kỳ Tự chẳng biết mệt là gì.
Đã trôi qua rất lâu, cuối cùng tiếng nước trong phòng tắm cũng vang lên.
Tôi mệt đến mức chẳng muốn nhúc nhích tẹo nào.
Đúng lúc điện thoại của Tiểu Mẫn gọi đến.
Tôi bảo cô ấy rằng chúng tôi đã làm hòa với nhau rồi.
Có vẻ Tiểu Mẫn không ngạc nhiên cho lắm, vẫn chê tôi vô dụng thiếu tiền đồ, bảo đáng lẽ ra tôi phải hànhz hạz chọc tức anh ấy thêm một thời gian nữa mới đúng.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Không được đâu, anh Kỳ Tự sẽ đ/au lòng lắm đấy."
"Thế nhưng Mãn Mãn à, hồi đó cậu cũng rất đ/au lòng mà."
Bọn họ cứ nghĩ rằng tôi chẳng hiểu gì cả, thế nhưng tôi biết vốn dĩ tình yêu chính là như vậy.
Thích là thích thôi, làm gì có nhiều chiêu trò vòng vèo đến vậy.
"Mẹ tớ dặn phải tự mình giành lấy hạnh phúc của bản thân. Tiểu Mẫn à, tớ sợ sau này lúc hỏa táng tớ sẽ bị dính chảo mất. Ngộ nhỡ lúc đó anh Kỳ Tự già rồi mắt mờ không nhìn rõ, cậu nhất định phải để mắt trông chừng giùm tớ nhé."
"..." Tiểu Mẫn vừa bực vừa buồn cười: "Mấy năm qua Kỳ Tự phải nghe cậu lải nhải mấy lời này chắc cũng tổn thọ lắm đấy. Anh ta có đang ở bên cạnh cậu không?"
Tôi đáp: "Anh ấy đang tắm."
"Trưa trật rồi còn tắm rửa gì nữa."
"Lưng anh ấy bị tớ cào rá/ch hết rồi, lại còn ra bao nhiêu là mồ hôi nữa."
"... Cúp máy đây."
Lúc Kỳ Tự bước ra, trên người vẫn chưa được lau khô hẳn, chỉ mặc đ/ộc một chiếc quần mặc ở nhà.
Nhìn thấy bờ vai và xươ/ng quai xanh của anh, trong đầu tôi lại hiện lên từng cảnh ân ái mặn nồng của đêm qua. Mặt tôi lại đỏ bừng, vội vã rụt đầu trốn vào trong chăn, chỉ chừa lại mỗi đôi mắt.
Anh thong thả bước đến: "Uống chút nước đi."
"Cảm ơn anh."
"Khách sáo thế." Kỳ Tự cười mỉm nhìn tôi đầy ẩn ý sâu xa: "Lúc nãy sao không thấy em nói cảm ơn câu nào?"
Tôi không thèm chấp anh nữa!
Không biết Cửu Cửu đã chạy vào từ lúc nào, đang ngậm lấy ống quần của Kỳ Tự.
Cái thân hình nhỏ xíu mũm mĩm th!t.
"Đáng yêu quá đi! Nó thích anh lắm đấy."
Kỳ Tự ngước mắt lên nhìn tôi, “Ừ” một tiếng: "Anh cũng thích em."
Tôi khựng lại: "Ý em nói là Cửu Cửu thích anh cơ."
"..."
Lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ lúng túng của anh, tôi bật cười nhưng cũng không vạch trần sự thẹn thùng của anh: "Anh ơi, em muốn đi ngủ."
Kỳ Tự lấy cốc nước đặt sang một bên: "Ừ, anh ở đây cùng em."
Tôi thực sự đã mệt lử rồi, đôi mắt vừa khép lại đã nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi có cảm giác như ai đó đang khẽ vuốt ve gò má mình, rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.
Tôi trở mình.
Tôi chìm vào một giấc mơ rất dài, rất dài.
Mơ thấy khoảng thời gian học cấp ba, Kỳ Tự sợ tôi bị người khác b/ắt n/ạt nên ngày nào cũng đưa đón tôi đi học. Đôi khi tôi lề mề rề rà kéo dài thời gian, anh xách theo cặp sách, đứng tựa cửa nhà tôi bất lực cười trêu chọc: "Mãn Mãn, em là con sâu róm đấy à."
Rồi lại mơ thấy điểm số của tôi quá lẹt đẹt, thi không đậu đại học, anh giúp tôi tra c/ứu các trường đại học ở nước ngoài. Tôi khóc lóc nói mình sợ phải ở một mình, anh xoa đầu bảo sẽ đi cùng tôi.
Còn mơ thấy cả tang lễ của mẹ. Tôi giàn giụa nước mắt nức nở than với anh rằng từ nay em không còn nhà nữa rồi.
Anh đã quỳ một bên gối xuống, che mưa cho tôi.
Anh nói: "Mãn Mãn, em chính là nhà, là nhà của anh."
(Hoàn toàn văn)