"Tống Hàn Tinh?! Cô... cô chưa c.h.ế.t?! Cô đang ở đâu?!" Chu Thần đột ngột đứng dậy, chỉ vào màn hình, giọng nói méo mó.

"Đương nhiên tôi chưa c.h.ế.t." Tôi thong thả nhấp một ngụm ca cao nóng trong cốc, giọng điệu mang theo một chút chế giễu, "Làm sao tôi có thể c.h.ế.t trước các người được? Tôi còn phải nhìn rõ các người... từng bước đi xuống Địa ngục như thế nào chứ."

Tôi đặt cốc xuống, ánh mắt nhắm thẳng vào Chu Thần, sắc lạnh như viên đạn băng giá: "Chu Thần, cảm giác thế nào? Đẩy người ra chắn d/ao, có phải rất quen tay không? Giống như lúc đó... đẩy tôi vậy?"

Mặt Chu Thần trắng bệch như giấy ngay lập tức, môi hắn ta run lẩy bẩy, không nói nên lời. - Làm sao cô ta biết tôi đã đẩy Trương Vi?!

"Tống Hàn Tinh! Cô đang vu khống! Không phải cô đang sống tốt đó sao? Tôi đẩy cô lúc nào?! Phải rồi! Đồ vật tư của chúng tôi biến mất cũng là do cô làm phải không?!" Chu Thần dường như đã hiểu ra điều gì đó, gầm lên trong sự k/inh h/oàng xen lẫn gi/ận dữ.

"Cái gì mà vật tư của các người?! Đó là thức ăn của tôi!" Những người này đến bao giờ mới thôi cái thói coi đồ của người khác là của mình đây?

Tôn Bủn Xỉn lúc này ngồi thẳng dậy khỏi ghế, làm ra vẻ ông chủ: "Tiểu Tống à! Tôi thấy chỗ cô có vẻ an toàn, chỉ cần cô đến đón tôi qua đó! Tôi sẽ cho cô chức Tổng giám đốc! À, không! Chức Tổng giám đốc điều hành cũng là của cô luôn! Ngoài ra còn tặng cô 50 vạn!"

"Tôn tổng, cái chức Tổng giám đốc và tiền thưởng của ông, tôi vô phúc không dám nhận, ông cứ giữ lại mà dùng dưới đó đi." Nụ cười của tôi càng lúc càng lạnh lẽo, "Còn Vương Tú, kỹ năng mở khóa khá lắm. Kiếp sau nhớ dùng vào việc chính đáng."

Vương Tú sợ đến mức r/un r/ẩy toàn thân, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Chị! Chị Tinh em sai rồi! Em không cố ý! Chị c/ứu em! C/ứu em ra ngoài! Em sẽ làm trâu làm ngựa cho chị!"

"C/ứu các người?" Tôi như nghe thấy một chuyện nực cười tột đỉnh, từ từ đứng dậy, đi đến trước máy tính xách tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên phím Enter.

Ánh mắt tôi lướt qua hơn chục khuôn mặt méo mó vì sợ hãi trên màn hình. Tôi nhớ lại cảnh kiếp trước họ hung hăng bắt tôi giao thức ăn, và cảnh không một ai giúp tôi trước khi tôi bị x/á/c sống tóm được. Tôi chỉ cảm thấy cảm giác sảng khoái của việc đại th/ù sắp được báo.

"Đồ của tôi, không dễ ăn như vậy đâu."

"Kẻ đã đẩy tôi ra... cũng không xứng được sống." Giọng nói của tôi dứt khoát, mang theo ý nghĩa của sự phán quyết cuối cùng, "Đừng vội, lần này tôi bao đấy. Món ăn vặt vị x/á/c sống, không biết các người có thích không nhỉ~?"

Trong tiếng hét tuyệt vọng và ánh mắt trợn to đột ngột của các đồng nghiệp, tôi kiên định nhấn phím Enter.

"Cạch." Một tiếng nhỏ xíu của khóa điện t.ử mở ra, trong căn phòng họp c.h.ế.t chóc, nó rõ ràng như một tiếng sét!

Cánh cửa phòng họp dày cộp, thứ mà họ đang dựa vào để sống sót, bật mở ra một khe hở!

Bên ngoài, là những con x/á/c sống dày đặc, đi/ên cuồ/ng hơn vì ngửi thấy mùi người sống!

"Không——!!!"

"Tống Hàn Tinh! Con tiện nhân này!"

"Đừng mà——!"

Những lời c.h.ử.i rủa, khóc lóc, c/ầu x/in tuyệt vọng. Vài người đàn ông dùng lưng chặn cửa, nhưng không thể chống lại sức mạnh đồng loạt của hàng chục con x/á/c sống bên ngoài. Căn phòng họp ngay lập tức bị nhấn chìm trong tiếng gầm gừ và tiếng va đ/ập khi x/á/c sống tràn vào qua khe cửa.

Tôi mặt không cảm xúc nhìn màn hình giám sát. Nhìn họ vùng vẫy trong tuyệt vọng, bị vồ lấy, bị c.ắ.n x/é... Nhìn m.á.u tươi nhuộm đỏ tấm thảm, nhuộm đỏ cả bàn họp. Tôi lặng lẽ xem vài phút, cho đến khi x/á/c nhận không còn một dấu hiệu sống sót nào.

Sau đó, tôi di chuyển chuột, bình tĩnh tắt màn hình giám sát. Màn hình tối sầm, phản chiếu khuôn mặt bình tĩnh lạ thường của tôi.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đã sâu. Thỉnh thoảng vọng lại những tiếng s.ú.n.g rời rạc và tiếng la hét xa xăm. Tận thế vẫn tiếp diễn, tàn khốc không hề thay đổi. Nhưng tôi biết, thế giới của tôi, đã khác so với kiếp trước rồi.

Tôi đi đến bên cửa sổ, kéo mở một khe rèm nhỏ, nhìn ra thành phố chìm trong bóng tối. Xa xa, dường như có ánh lửa yếu ớt đang nhấp nháy.

Tôi kéo rèm lại, dùng ý niệm đi vào không gian, bắt đầu lên kế hoạch phân bổ thức ăn mỗi ngày. Sau khi phân bổ, tôi nhận ra tất cả thức ăn đủ cho tôi ăn hai mươi năm.

6.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, thỉnh thoảng cũng có những con x/á/c sống không có mắt đi ngang qua lối thoát hiểm, mang đến một chuỗi tiếng bước chân sột soạt.

Cũng từng có lúc hàng xóm đ/ập cửa cầu c/ứu, tôi không hề đoái hoài, bởi vì tôi không phải Thánh Mẫu, tôi chỉ biết lo cho chính mình.

Mỗi ngày, việc đầu tiên khi thức dậy là kéo một góc rèm nhìn ra ngoài. Rồi bất chợt một ngày, tiếng s.ú.n.g n/ổ vang trời, lũ x/á/c sống bên ngoài không còn lang thang nữa. Thay vào đó là quân đội mặc quân phục.

Họ đồng loạt, chỉnh tề, bước đi kiên định. Chiến dịch dọn dẹp kéo dài ròng rã nửa năm. Cuối cùng, nhân loại cũng có thể thấy lại ánh Mặt trời.

Lúc này, đã mười năm trôi qua kể từ khi x/á/c sống bùng phát. Theo tin đồn, đó là nhờ bộ phận nghiên c/ứu Khoa học đã phát triển ra t.h.u.ố.c làm chậm hành động của x/á/c sống, nên việc vây quét mới dễ dàng đến thế.

Tôi đứng ở tầng 26 nhìn ra ngoài, Mặt trời chiếu lên mặt tôi. Tất cả đều là một tương lai tươi sáng.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ tận thế khác do Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Dựa Vào Điện Thoại, Tôi Ung Dung nằm Thắng Ở Mạt Thế

Tác giả: Vô danh

 

Trùng sinh trở về một tiếng trước khi tận thế ập đến. Thế nhưng, tôi lại chẳng có bất kỳ kế hoạch tích trữ hàng hóa nào cả. Việc đầu tiên tôi làm là chạy thẳng tới cửa hàng điện thoại, m/ua chiếc máy mới nhất, dung lượng lớn nhất. Sau đó bắt đầu đi/ên cuồ/ng tải app.

 

Cho đến khi âm thanh cơ khí quen thuộc của kiếp trước vang lên:【Tận thế đến, trước khi đếm ngược kết thúc, bất cứ thứ gì chạm vào tay bạn cuối cùng, nó sẽ trở thành dị năng vật phẩm.】

 

Trong phòng chẳng có gì ư? Tôi có Meituan (Mỹ Đoàn), có thể gọi đồ ăn mọi lúc mọi nơi.

 

Nhiệt độ đóng băng ư? Taobao (Đào Bảo) có thể tạo ra toàn bộ thiết bị giữ ấm cao cấp nhất.

 

Còn bị x/á/c sống cắn? Không tồn tại đâu, tôi có phần mềm diệt virus cơ mà!

 

1.

 

Sau gáy tôi vẫn còn âm ỉ cảm giác đ/au đớn như thể bị x/á/c sống x.é to.ạc từng mảnh da thịt. Tôi sững người đứng tại chỗ hồi lâu, rồi mới nhận ra…

 

Tôi trọng sinh rồi!

 

Tim đ/ập như trống trận, tay cầm điện thoại r/un r/ẩy kiểm tra thời gian.

 

18 giờ đúng!

 

Còn một tiếng nữa, là đến thời điểm âm thanh cơ khí đó vang lên như kiếp trước.

 

Không kịp nghĩ nhiều, tôi mang theo chìa khóa, lao thẳng đến trung tâm thương mại gần nhất.

 

Tôi mở mã thanh toán trên điện thoại, nói liền một hơi, giọng dồn dập: “Điện thoại dung lượng lớn nhất, m.á.u mới nhất, loại tốt nhất, không cần nhìn giá, làm nhanh, cảm ơn.”

 

Nhân viên b/án hàng cười tươi không ngậm miệng nổi, hồ hởi đưa cho tôi chiếc điện thoại mới toanh.

 

Ngay khi tôi chuẩn bị thanh toán, một bàn tay bất ngờ gi/ật lấy chiếc điện thoại cũ của tôi, cùng với giọng gằn đầy tức gi/ận vang lên: “Hoàng Mật, em bị bệ/nh à? Em lương tháng bao nhiêu mà đòi m/ua cái điện thoại đắt thế hả?!”

 

Giọng nói này…!

 

Là bạn trai tôi – Trương Đàm, và đồng nghiệp nữ của hắn, Diêu Đồng. Cũng chính là hai kẻ cặn bã kiếp trước đã cố ý đẩy tôi vào giữa đàn x/á/c sống!

 

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức để lại cả vết móng đỏ trên lòng bàn tay, mới kìm nén được cơn xung động muốn bóp c.h.ế.t hắn ngay tại chỗ.

 

2.

 

Bây giờ tuyệt đối không phải lúc để cãi vã. Tôi nuốt ngược cơn phẫn nộ xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Trương Đàm, tôi tiêu tiền của tôi, không liên quan gì đến anh! Đó là điện thoại của tôi, trả lại ngay!”

 

Trương Đàm nhét điện thoại vào túi, nói dứt khoát: “Không được! Em tiêu tiền linh tinh quá, sau này làm sao phụ anh m/ua nhà m/ua xe? Lẽ nào trông chờ mỗi mình anh nuôi em? Anh phải giữ tiền giúp em!”

 

Tôi không hề do dự: “Chúng ta chia tay đi! Trả điện thoại lại cho tôi, ngay lập tức.”

 

Trương Đàm thoáng sững người, sau đó lập tức nổi đóa: “Chỉ vì m/ua cái điện thoại mà đòi chia tay à?! Hoàng Mật, em đúng là hám hư vinh! Nhìn Đồng Đồng mà học hỏi đi, người ta tiết kiệm, giản dị biết bao!”

 

Diêu Đồng chớp mắt ngọt ngào, giọng nũng nịu: “A Đàm, anh đừng trách chị Mật nữa mà. Chị ấy đâu có cùng công ty với anh, sao hiểu được anh đi làm cực khổ thế nào. Dĩ nhiên là không thể chu đáo như em rồi~!” Nói xong, cô ta khẽ nở một nụ cười đầy khiêu khích.

 

Kiếp trước, khi tận thế đến, tôi và Trương Đàm đang ở nhà. Dị năng vật phẩm thức tỉnh của chúng tôi là một con d.a.o sắc bén, c/ắt sắt như bùn và một chiếc bật lửa có thể phun lửa. Nhờ hai dị năng tấn công đó, chúng tôi không chỉ g.i.ế.c được không ít x/á/c sống, còn thu gom được kha khá vật tư.

 

Cho đến khi Diêu Đồng tìm đến cửa. Vật phẩm dị năng của cô ta là một cái bấm móng tay, chủ động đề nghị nương tựa vào Trương Đàm, còn nói không ngại chuyện ba người sống cùng nhau - hai nữ hầu một chồng.

 

Trương Đàm tất nhiên là vui như mở cờ trong bụng, dù sao thì tận thế rồi, không còn luật hôn nhân gì trói buộc nữa.

 

Tôi kiên quyết từ chối, đề nghị chia tay, chỉ hợp tác như đồng minh. Hai người đó thì mặc kệ tôi, công khai thân mật trước mặt, tôi đều mắt nhắm mắt mở, không thèm để tâm.

 

Mỗi lần tìm được vật tư, tôi đều phân chia theo tỉ lệ đóng góp một cách công bằng.

 

Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn nhân lúc thiếu lương thực, đẩy tôi vào giữa đàn x/á/c sống, để tôi bị c.ắ.n sống!

 

3.

 

Tôi liếc nhìn thời gian - 18:25!

 

Chỉ còn 35 phút, tận thế sẽ ập đến!

 

Tôi còn phải nhanh chóng về nhà và tải app!

 

Tôi đưa tay định gi/ật lại điện thoại, nhưng Trương Đàm lập tức giữ ch/ặt túi quần, còn làm bộ định đ.á.n.h tôi: “Cho dù chia tay, tôi cũng từng mời cô ăn mấy lần đồ ngoài, còn tặng cả hoa đấy! Giờ cô phải trả lại bằng tiền chứ? Điện thoại cũ cứ coi như cô đặt cọc ở tôi!”

 

Tôi thật sự h/ận bản thân mắt m/ù kiếp trước mới nhìn nhầm hắn ta.

 

Tôi đang định gọi bảo vệ, thì đúng lúc có cảnh sát đi ngang qua cửa hàng. Mắt tôi sáng rực, lập tức hét lớn: “C/ứu mạng! Tôi muốn báo cảnh sát!”

 

Cảnh sát nghe thấy tiếng kêu c/ứu, liền nhanh chóng tiến về phía tôi.

 

Tôi chỉ thẳng vào Trương Đàm: “Chú cảnh sát! Người này cư/ớp điện thoại của tôi!”

 

Trương Đàm thấy cảnh sát, lập tức hoảng lo/ạn. Hắn vội vàng trả điện thoại lại cho tôi, cười nịnh: “Không, không… người này là bạn gái tôi, bọn tôi đùa giỡn chút thôi mà…”

 

Cảnh sát nghi ngờ liếc nhìn hắn, quay sang hỏi tôi: “Cô gái, cậu ta nói thật chứ?”

 

Nếu là bình thường, tôi chắc chắn sẽ bắt cảnh sát áp giải hắn về đồn! Nhưng bây giờ tôi không có thời gian về đồn làm biên bản. Điện thoại đã lấy lại được, tôi lập tức nói: “Tôi không truy c/ứu nữa, cảm ơn chú cảnh sát ạ.”

 

Sau khi cảnh sát rời đi, tôi thanh toán thật nhanh. Ôm chiếc điện thoại mới, tôi bước nhanh ra khỏi cửa hàng, trái tim vẫn còn đ/ập thình thịch vì căng thẳng.

 

Bên ngoài, xe cộ vẫn tấp nập, người qua lại dường như vẫn chưa hề hay biết gì. Bầu trời vẫn như bình thường, không có dấu hiệu gì bất thường.

 

Nhưng tôi biết. Khí hậu cực đoan, x/á/c sống khát m/áu, vật tư thiếu thốn… Tất cả, sắp sửa ập đến.

 

Tôi lao về phía xe điện của mình, sau lưng vang lên giọng châm chọc của Trương Đàm và Diêu Đồng: “A Đàm à, chị Mật hôm nay quá đáng thật đấy, khác hẳn em, chỉ biết đ/au lòng vì anh thôi~!”

 

“Hừ, hôm nay dám gọi cả cảnh sát? Nếu sau này không quỳ xuống c/ầu x/in anh, anh sẽ không bao giờ tha thứ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông

Chương 10
Trong thôn có một người ch*t... Đó là người tôi yêu. Khi tôi vớt thi th* anh ấy từ dưới giếng lên, trưởng thôn đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Đại Tráng à, cũng đừng trách mấy chú bác trong thôn chúng ta lòng dạ độc ác. Hai thằng đàn ông với nhau… là có bệnh, truyền ra ngoài cũng ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng thôn mình.” “Theo quy định của thôn, hai đứa các cháu đều phải ch*t. Nhưng chúng ta nhìn cháu lớn lên, không nỡ xuống tay… Cháu tự tỉnh táo lại đi.” Tôi không nói một lời. Chỉ lặng lẽ chôn cất người tôi yêu. Ba ngày sau, đúng như mong muốn của bọn họ, tôi đã “tỉnh táo lại”. Tôi bày một bàn tiệc, “cảm ơn” tất cả những kẻ đã ra tay hôm đó. Trong thức ăn, tôi bỏ vào mấy gói thuốc diệt chuột. Tôi nhìn bọn họ đau đớn giã/y giụ/a, miệng sù/i bọ/t trắng, lạnh lùng khép mắt lại. Đến khi mở mắt lần nữa… Tôi trở về ngày Hứa An Du tỏ tình với tôi.
Boys Love
Đam Mỹ
Ngược luyến tàn tâm
5