Váy đỏ đẫm máu

Chương 4

30/06/2024 19:20

Vội vã lấy đồ rồi đi ra ngoài, tôi cưỡi xe ba bánh qua chiếc cầu vượt ở bên cạnh khách sạn, vừa hay bắt gặp một ông chú lang thang cũng giống như ông lão vừa rồi.

Ở chỗ tôi mấy ngày này thời tiết còn khá rét, tôi nhìn thấy ông ấy run lên vì lạnh, trong lòng có chút chịu không nổi.

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn xuống xe nói với ông ấy, bảo rằng có thể tới khách sạn bên phía đối diện để tạm trú cho khỏi lạnh, ở bên đó cũng có người, vừa hay có thể bầu bạn cùng nhau.

Ông ấy vừa nghe thấy thế, trong mắt liền xoẹt qua một tia kinh sợ, sau đó đi/ên cuồ/ng xua tay: “Không không không, không cần đâu, tôi ở bên này cũng khá tốt.”

Ông chú nhặt ve chai này so với ông cụ vừa nãy thì có vẻ trẻ hơn một chút, chỉ là… từ lúc tôi xuống xe đến giờ, ông ta vẫn không ngừng nhìn tôi chằm chằm.

Cái ánh nhìn trừng trừng đó so với ông lão ban này còn đ/áng s/ợ hơn.

Tôi bị ông ta nhìn mà lông tóc dựng ngược cả lên, nhưng rõ ràng là tôi có ý tốt mà?

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, ông chú bèn hướng ánh mắt về phía khách sạn bỏ hoang cách đó không xa.

Sau đó thần thần bí bí hỏi tôi: “Anh bạn trẻ, cậu vừa từ đó ra hả?”

Nhìn vẻ mặt này của ông ấy, trái tim tôi bỗng đ/ập đi/ên cuồ/ng.

“Không, tôi chưa từng đến đó.”

“Chỗ đó tà môn lắm, cậu có biết vì sao lâu như vậy mà vẫn không có người dám phá bỏ nó không?”

Câu hỏi này của ông ấy quả thực khiến tôi ng/u người luôn.

Rõ ràng là khách sạn của gia đình mình, cớ sao tôi chưa bao giờ nghe thấy cha nhắc về chuyện này.

“Bên trong đó có một thứ lợi hại vô cùng! Thường xuyên có mấy thằng nhóc không biết sợ ch*t là gì đến đó thám hiểm, sau khi ra ngoài ít nhiều gì cũng xảy ra chuyện, có kẻ lá gan nhỏ thậm chí còn phát đi/ên luôn.”

Tôi sợ đến nỗi toàn thân nổi gai ốc, vội vàng hỏi ông ấy: “Có… có phải là một ông cụ tuổi tác đã khá cao rồi không?”

Vẻ mặt ông chú đột nhiên trở nên nghiêm nghị, lập tức lắp bắp: “Cậu… cậu đến đó rồi? Làm sao cậu biết được?”

Tôi cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi, thế nhưng vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh: “Ừm, hình như tôi từng nghe người ta nói qua, nhưng… nhưng trên đời này làm gì có m/a q/uỷ kia chứ, tất cả đều chỉ là lời đồn mà thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bữa tiệc thiếu tôi, sếp gọi trăm cuộc cầu cứu!

Chương 13
Giới thiệu: Công ty tổ chức tiệc nhưng lại cố tình gạt cô ra ngoài. Sự nhục nhã khiến cô tắt máy để trốn chạy. Ngày hôm sau, 107 cuộc gọi nhỡ từ sếp ập đến, một cơn bão dữ liệu giả liên quan đến khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng lên tới 90 triệu đang lặng lẽ bùng nổ. Bằng kỹ thuật đỉnh cao, cô đã vạch trần kẻ nội gián, phơi bày âm mưu gián điệp thương mại, đồng thời dùng một bản báo cáo mang tính lật ngược tình thế để giành lại liên doanh. Từ một người bị cô lập bên lề, cô vươn mình trở thành cổ đông của công ty. Đây là một chiến thắng hoàn hảo bắt đầu từ sự vắng mặt. Câu chuyện phản công mà bất kỳ ai trong môi trường công sở cũng nên đọc.
1