TÔI GẢ THAY CHO CHÁU TRAI

Chương 8

13/04/2026 10:05

"Ưm..." Sau đó tôi không còn cơ hội để nói lời nào nữa, cả một ngày cứ thế trôi qua trong mơ hồ.

Ngày hôm sau, Lê Thiệu Đường sống c.h.ế.t không chịu đi, hóa thân thành miếng cao da trâu dính ch/ặt lấy tôi, tôi đành phải mang em ấy theo cùng đi khảo cổ.

Tôi vạn phần bất lực nói với Tiêu Kỳ: "Tiêu Kỳ, thật xin lỗi... Lê tổng... em ấy cứ đòi tham gia cùng."

Tiêu Kỳ dè dặt liếc nhìn Lê Thiệu Đường phía sau tôi, vội cười xòa: "Không sao, thêm người thêm sức mà..."

Một lát sau, A Huy cũng đến hội quân với chúng tôi. Hai gã Alpha vừa gặp mặt đã nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sú/ng. Dù tôi không ngửi được tin tức tố nhưng cũng cảm nhận được bầu không khí biến hóa. Hai người này đang ngầm đấu đ/á nhau.

Tôi ghé tai nói nhỏ với Lê Thiệu Đường: "Đừng gây chuyện, nếu không anh không dẫn em đi đâu!"

Lê Thiệu Đường không đáp lời, em ấy đột ngột tiến sát lại, hôn chụt một cái lên môi tôi ngay trước mặt hai người ngoài.

Tiêu Kỳ và A Huy trợn tròn mắt, tôi thẹn quá hóa gi/ận bật ra khỏi người em ấy.

Tiêu Kỳ tiếp tục xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng: "Ha ha... Đàn anh và Lê tổng thật là ân ái, khiến người ta gh/en tị quá đi..."

Lê Thiệu Đường đắc ý vênh mặt lên như vác mặt lên trời, tôi thì x/ấu hổ đến mức chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Địa điểm hôm nay chúng tôi đi còn hẻo lánh hơn ngôi làng hôm qua, nghe nói đã không còn người ở. Tôi đi được một đoạn lại bắt đầu hoa mắt chóng mặt, hơi thở dồn dập.

Trước đó khi Lê Thiệu Đường chưa đến, tôi đều c.ắ.n răng chịu đựng sự khó chịu, dù Tiêu Kỳ có hỏi tôi cũng giả vờ như không sao. Nhưng hôm nay Lê Thiệu Đường phát hiện sắc mặt tôi không tốt, hỏi tôi bị làm sao, tôi lập tức thừa nhận ngay: "Anh thấy chóng mặt, buồn nôn..."

Lê Thiệu Đường không nói hai lời, dìu tôi đến bóng râm bên cạnh nghỉ ngơi, lại lấy nước cho tôi uống, giúp tôi quạt mát. Có người mình tin cậy ở bên cạnh, tôi cũng không còn muốn gồng mình chịu đựng nữa. Tôi không muốn làm mất thời gian, áy náy nói với Tiêu Kỳ: "Tiêu Kỳ, xin lỗi nhé, hay là mọi người cứ đi trước đi? Anh nghỉ một chút rồi sẽ đuổi theo sau."

Tiêu Kỳ gật đầu, cùng A Huy xuất phát trước một bước. Họ vừa đi khỏi, Lê Thiệu Đường đã bế thốc tôi ngồi lên đùi em ấy, "Sắc mặt anh kém quá, không khỏe thì mình về thôi."

Tôi liếc em ấy một cái: "Chẳng phải tại đêm qua em giày vò làm anh không ngủ ngon sao?"

Lê Thiệu Đường mặt dày nói: "Em bị bỏ đói ba ngày trời, đương nhiên phải ăn cho đủ vốn rồi."

"Trong đầu em không thể chứa thứ gì khác được à?"

"Trong đầu em ngoại trừ anh ra thì không chứa nổi thứ gì khác đâu." Lê Thiệu Đường nắm lấy tay tôi ấn lên lồng n.g.ự.c mình, thâm tình nồng nàn nói: "Em yêu anh đến mức sắp mất hết lý trí rồi, vậy mà anh vẫn không tin em."

Đúng là không biết sến súa là gì, mặt già của tôi đỏ bừng, vội rút tay lại, "Dẹp đi, chẳng qua là ở trên giường anh phối hợp nhịp nhàng, nếu không sao em lại nhìn trúng một lão già Beta mềm yếu hơn em tận tám tuổi như anh chứ?"

Lê Thiệu Đường không chịu: "Phối hợp nhịp nhàng là thật, nhưng em nhìn trúng anh từ lâu rồi! Lần đầu tiên đó là em cố ý đấy!"

Tôi nhạy bén nheo mắt lại: "Ý em là sao?"

10.

Lê Thiệu Đường ôm lấy tôi, chủ động khai báo: "Em đã muốn ngủ với anh từ lâu lắm rồi, nhưng anh cứ tránh né em, buổi tối cũng không chịu về nhà, em thực sự hết cách rồi! Sau đó chẳng phải hai đứa mình đi Giang Thành dự tiệc thọ của ông ngoại em sao? Đêm đó kỳ mẫn cảm của em tới, thật ra là do em đã uống t.h.u.ố.c trước, em biết anh là người mềm lòng, thấy em khó chịu nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn..."

Tôi nghe mà bùng nàn lửa gi/ận, tức đến mức véo tai em ấy, "Hóa ra em luôn tính kế anh!"

"Ai bảo anh quyến rũ như thế làm gì?" Lê Thiệu Đường không biết x/ấu hổ nói: "Rõ ràng không có tin tức tố mà lại quyến rũ đến c.h.ế.t người! Eo thon m.ô.n.g cong, cười lên vừa thuần khiết vừa gợi dục, cứ nghe anh nói chuyện là em lại có phản ứng, anh chính là yêu tinh sinh ra để câu dẫn em!"

"Em... em..." Tôi thực sự không biết nên gi/ận hay nên cười nữa.

Lê Thiệu Đường siết ch/ặt eo tôi, vừa mềm vừa cứng mà nài nỉ: "Vợ ơi, mình làm hòa nhé? Em thừa nhận trước đây cái miệng em thối thật, em không nên chê bai anh, anh đừng bỏ rơi em mà!"

Tôi cực lực giữ vững tỉnh táo: "Đây không phải cùng một chuyện, Alpha và Beta sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu."

Lê Thiệu Đường ngắt lời tôi: "Nói trắng ra là anh thiếu cảm giác an toàn thôi. Vậy đi, về nhà em sẽ chuyển nhượng hết cổ phần cho anh, nếu em làm chuyện gì có lỗi với anh thì cứ để em trắng tay!"

Tôi bắt đầu d.a.o động: "Em đừng đùa, đó đều là sản nghiệp của nhà em..."

"Của em không phải đều là của anh sao?"

Đang nói chuyện, tôi bỗng cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ dội, ngay sau đó là một trận mưa đ/á rơi xuống rào rào. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, sườn núi bên cạnh, đ/á vụn trộn lẫn bụi đất cuồn cuộn đổ xuống.

Là sạt lở núi!

Chưa kịp phản ứng, Lê Thiệu Đường đã vác tôi lên vai, phi nước đại. Dòng bùn đất như một con dã thú gầm thét đuổi gắt gao theo sau lưng chúng tôi, tôi bị bụi cát m/ù mịt làm cho không mở nổi mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm