Trở về nhà, lòng tôi dần lắng xuống.
Những dòng bình luận cũng im bặt một cách kỳ lạ.
Dì giúp việc mang đến một đĩa nho đã rửa sạch.
Tôi thản nhiên bóc vỏ, ăn từng quả.
Bên ngoài vang lên tiếng xe dừng lại.
Lâu Phóng bước vào.
Dì giúp việc ngạc nhiên:
“Ôi, hôm nay Lâu tiên sinh về sớm vậy sao?”
Hắn khẽ gật đầu.
Đợi dì lui xuống, hắn bước đến trước mặt tôi.
Ánh mắt lặng lẽ quan sát, như muốn tìm ki/ếm điều gì đó trên gương mặt tôi.
“Giang Trì… em không gi/ận à?”
Tôi bật cười, nhẹ đến mức gần như không có cảm xúc:
“Tôi gi/ận cái gì?”
Hắn khựng lại.
Sau một thoáng do dự, vẫn lên tiếng giải thích:
“Có đồng nghiệp bị trẹo chân… Tôi đưa cậu ấy đi khám.”
Lâu Phóng vốn là người lạnh lùng từ ngoài vào trong.
Một người như hắn…
Sao lại đặc biệt đưa “đồng nghiệp” đi bệ/nh viện?
Chẳng phải… chính là người kia sao?
Người mà những dòng bình luận vẫn luôn nhắc đến.
Trong lòng tôi chợt thấy hụt hẫng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra hòa nhã:
“Đó là chuyện nên làm thôi, giúp người thì vui mà.”
Lâu Phóng nhất thời không biết nói gì, đứng khựng trước mặt tôi, vẻ mặt lại lộ ra chút khó hiểu.
Tôi cũng lười tiếp tục diễn cùng hắn, liền đứng dậy, đi ra phòng khách:
“Dì ơi, nho ngọt quá, cháu muốn ăn thêm.”
Sau lưng có chút động tĩnh, dường như hắn định đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn đứng yên.
Đêm xuống, vừa bước vào phòng ngủ, tôi đã ngửi thấy một mùi hương lạ.
Rất thơm.
Cũng rất mê hoặc.
Ngẩng đầu nhìn, lại thấy Lâu Phóng lại phá lệ nằm trên giường tôi.
Bình thường, dù chúng tôi có gần gũi đến đâu, xong việc hắn cũng ôm chăn xuống sàn, chưa bao giờ chủ động đến gần như vậy.
Tôi làm như không thấy, kéo chăn ra.
Ánh mắt bỗng sáng lên.
Hóa ra… nhìn thấy hắn, tôi vẫn không kìm được mà rung động.
Ngón tay vô thức muốn chạm vào phần bụng săn chắc, trắng mịn của hắn.
[Trời ơi, vừa nhìn thoáng qua, công chính gần như không mặc gì, chỉ khoác hờ áo choàng tắm, còn đeo khuyên tai ruby đỏ, mê ch*t mất…]
[Nghĩ đến việc một người như vậy lại bị pháo hôi chiếm giữ suốt ba năm, thật không đáng cho thụ chính.]
[Không thấy nữa rồi, ai chụp lại chưa? Màn hình tối đen rồi…]
[Đúng là làm màu, còn bắt công chính hạ mình dỗ dành, hắn xứng sao?]
Những dòng chữ như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi.
Lý trí lập tức tỉnh táo lại.
Bây giờ tôi còn dám chạm vào hắn… sau này liệu còn giữ được mạng?
Tôi vội lắc đầu:
“Không được.”
Nụ cười vừa nhen nhóm nơi khóe môi Lâu Phóng lập tức tắt ngấm.
“Sao lại không được? Trước giờ em thích nhất kiểu này mà. Hôm nay tôi còn cố ý đeo ruby đỏ cho em xem.”
Tôi cố giữ vẻ lạnh nhạt để che đi sắc đỏ trên mặt:
“Con người ai cũng sẽ thay đổi. Giờ tôi không thích nữa.”
Lâu Phóng kéo lại áo choàng, đứng dậy.
Hiếm khi hắn lộ ra vẻ tủi thân, còn rõ ràng hơn cả đêm s/ay rư/ợu hôm trước:
“Là không thích kiểu này… hay là không thích tôi nữa?”
“Dạo này em luôn như vậy. Không quan tâm, không để ý… ngay cả việc tôi về muộn cũng mặc kệ.”
Hắn chợt nói, giọng trầm xuống:
“Hay bên ngoài… có người khác rồi sao?”
“Hắn là ai? Có thể nói cho tôi biết không? Tôi đảm bảo sẽ không làm gì hắn.”
Bộ dạng ấy…
Giống hệt tôi của trước kia.
Trong khoảnh khắc, tôi gần như tưởng rằng hắn có chút tình cảm với mình.
Chỉ một chút thôi.
Tôi mềm lòng, đưa tay muốn chạm vào gương mặt đầy uất ức ấy, muốn lau đi giọt nước nơi khóe mắt hắn.
Nhưng...
[Công chính đang diễn gì vậy? Hắn sao có thể thích pháo hôi, trong cốt truyện đâu có đoạn này.]
[Đúng rồi, chỉ cần giả vờ chút là lừa được pháo hôi ng/u ngốc thôi.]
[Một tuần nữa là tiệc công bố thân phận, cũng là lễ đính hôn của công chính với thụ chính, pháo hôi này chắc không gây rối đâu nhỉ?]
Những dòng chữ lướt qua dồn dập.
Tôi chợt hiểu ra.
Suýt nữa… tôi đã tin hắn.
Suýt nữa tôi đã quên mất, tương lai hắn sẽ chính tay đẩy tôi xuống vực sâu.
Tôi vội rụt tay lại:
“Không có ai khác. Chỉ là… chán rồi thôi.”
Sắc mặt Lâu Phóng thoáng trống rỗng.
Một lúc rất lâu sau, hắn mới lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khẽ thở dài.
Màn kịch kéo dài này… thật vô nghĩa.
Chuyện ra nước ngoài, phải sớm thu xếp thôi.