Thần Đạo Đan Tôn

Chương 4116: Gặp Phải Cường Giả

05/03/2025 15:48

Đối phương cũng có Tiên Thiên Đạo Thủy, hay là... Thực lực mạnh đến trạng thái nghịch thiên?

Lăng Hàn thấy rõ ràng, trên thân thể người kia không có thủy thuẫn, mà là giăng đầy ký hiệu hỏa diễm, cũng hấp thu lực lượng hỏa diễm.

Đây là cường giả, hơn nữa mạnh đến cực hạn, hắn có thể đi lại tự nhiên trong nơi này.

Đối phương cũng nhìn thấy hắn, nơi này hỏa diễm quá kinh khủng, thần thức không thể hoạt động, cũng chỉ có thể dựa vào mắt thường quan sát, sở dĩ, Lăng Hàn phát hiện đối phương sớm hơn là vì hắn có nhãn thuật.

Đó là một lão giả, đầu hắn đỏ rực, hai mắt như chuông đồng, một thân áo gai màu trắng không có trang trí gì, hắn lại tỏa ra ý chí vô địch.

Hắn đầu tiên là kinh ngạc, sau đó gật đầu, lẩm bẩm:

- Hóa ra là Tiên Thiên Đạo Thủy!

Có thể nhìn là nhận ra Tiên Thiên Đạo Thủy, lão đầu này không đơn giản.

Đương nhiên, có thể dựa vào thực lực bản thân xuất hiện ở đây, việc đó cũng nói rõ thực lực của lão đầu.

- Rất tốt, lão phu muốn thu hoạch Hỏa Tinh, thông ngộ phương pháp câu thông năng lượng hỏa diễm tầng thứ cao, trong khu vực này, số Hỏa Tinh có hạn, nếu có Tiên Thiên Đạo Thủy, như vậy lão phu có thể đi sâu hơn.

Lão giả tự nói nhưng âm thanh rất lớn, cũng không sợ Lăng Hàn nghe được.

Móa!

Lăng Hàn không nói hai lời, hắn trực tiếp chạy sâu vào hẻm núi.

Vì cái gì không chạy ra ngoài?

Thứ nhất, không thể lãng phí Tiên Thiên Đạo Thủy, thứ hai, cũng là trọng yếu nhất, lão nhân quá cường đại, chạy trở về không thể trốn nổi, chỉ còn tiến vào sâu trong hẻm núi, nhờ Thiên Đạo Hỏa ngăn cản.

Về phần đi ra như thế nào, đó là chuyện sau này, việc trọng yếu nhất chính là chạy trốn.

- Muốn chạy?

Lão giả áo gai lên tiếng, hắn đuổi theo Lăng Hàn.

Thực lực hai người chênh lệch quá lớn, lão giả áo gai dễ dàng đuổi kịp Lăng Hàn, nhưng nơi này khác biệt.

Lực lượng hỏa diễm quá đ/áng s/ợ, làm cho lão giả nhất định phải vận chuyển chín mươi chín phần trăm lực lượng tiến hành đối kháng, cho nên cũng ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.

Trái lại Lăng Hàn, hắn có thủy thuẫn bảo vệ, hắn không cần lo lắng vấn đề nhiệt độ cao, chỉ cần liều mạng bỏ chạy là được.

Một chạy, một đuổi theo, mặc dù tốc độ lão giả nhanh hơn, nhưng hắn muốn đuổi theo Lăng Hàn lại cần một ít thời gian.

Mấu chốt là cái gì?

Lão giả áo gai tới đây đã là cực hạn, hắn lại tiến vào bên trong, nhiệt độ nơi đó quá cao, hắn chưa đi được vài bước liền dừng lại.

Hiển nhiên hắn biết việc này, hắn lập tức xuất thủ ngăn cản Lăng Hàn.

Oanh, lực lượng vô tận ngưng tụ và hóa thành bàn tay hỏa diễm to lớn, hắn muốn bắt lấy Lăng Hàn.

Uy lực một chưởng này rất khủng khiếp, trong hỏa diễm còn có vô số ấn ký giống như hỏa thần gi/ận dữ, muốn th/iêu sạch thiên hạ.

Không thể làm gì.

Bàn tay hỏa diễm không ngừng hòa tan, lực lượng hỏa diễm nơi đây quá kinh khủng, cho dù lão giả sử dụng công kích hỏa thuộc tính cũng tan rã cực nhanh.

Lão giả áo gai cau mày, kỳ thật hắn cũng biết như thế, hắn chỉ dọa Lăng Hàn mà thôi.

Hắn vội vàng sử dụng thần h/ồn, sử dụng cấp độ sinh mệnh tầng thứ cao tiến hành áp chế.

Đây là uy áp của võ giả tầng thứ cao, chuyên dùng u/y hi*p võ giả cấp thấp.

Oanh, uy áp bộc phát, Lăng Hàn lại không quan tâm, hắn bỏ chạy thật nhanh.

Lần này, lão giả áo gai thực sự kinh ngạc.

Hắn là ai?

Long Viêm Tôn Giả!

Cường giả Tứ Cực cảnh, hắn mạnh nhất dưới Thánh Nhân.

Hiện tại tinh thể này vẫn chưa xuất hiện Thánh Nhân, hắn tuyệt đối là người mạnh nhất, Lăng Hàn có thể thoát khỏi uy áp của hắn hay sao?

Cổ quái thế nào?

Trên thân tiểu tử này có Thánh khí?

Cũng không có khả năng, Thánh Địa nào giao Thánh khí cho một tiểu tử Trúc Cơ cảnh, không sợ bị cư/ớp đi sao?

Lại đuổi theo hai bước, lão giả áo gai dừng bước, hắn không dám xâm nhập, nếu không hắn đang tìm ch*t.

Nhưng cho dù tiểu tử này mang theo Tiên Thiên Đạo Thủy cũng có thời điểm hao hết, hắn không đi ra sao?

Hắn ôm cây đợi thỏ là được.

Lăng Hàn đi nhanh, thủy thuẫn tiêu hao nhanh chóng, hắn không thể không uống thêm một giọt Tiên Thiên Đạo Thủy, từ đó duy trì thủy thuẫn vận chuyển.

Con rùa già.

Hắn nói thầm trong lòng, bởi vì Tiên Thiên Đạo Thủy liền muốn bắt lấy hắn, thật vô sỉ!

Lão đầu có thể đi vào sâu trong nơi này, thực lực này của hắn cũng khủng khiếp đến mức kinh thiên động địa.

Xem ra, hắn không thể b/áo th/ù trong thời gian ngắn.

Nếu có người biết suy nghĩ của hắn sẽ hô to một tiếng đi/ên kh/ùng.

Ngươi bị đi/ên hay sao, người ta chính là Tôn Giả, ngươi phản ứng đầu tiên không phải nghĩ biện pháp chạy trốn, mà là lúc nào mới có thể b/áo th/ù.

Dã tâm thật lớn.

Lăng Hàn buông tất cả, hắn đi sâu vào trong hẻm núi hỏa diễm, nơi đó có một cái hố, là bị nện ra, không lớn nhưng rộng khoảng ba trượng, sâu cũng hơn một trượng.

Hỏa diễm nơi này mạnh đến cực hạn.

Lăng Hàn thăm dò một phen, cho dù hắn có Tiên Thiên Đạo Thủy cũng không dám nhiễm hỏa diễm nơi này, bên trong hỏa diễm đó toàn ký hiệu, nó lại huyễn ảo không thể miêu tả.

Đó là năng lượng hỏa diễm tầng thứ cao!

Lăng Hàn nói thầm trong lòng, cùng là năng lượng tầng thứ cao, đồng thời là năng lượng hỏa diễm tầng thứ cao, kỳ thật vẫn có khác nhau, thông qua đẳng cấp là có thể phân biệt rõ ràng.

Hình thái hỏa diễm khác biệt, câu thông năng lượng hỏa diễm cũng khác biệt.

Ở chỗ này, năng lượng hỏa diễm đạt tới cực hạn, có thể tùy tiện th/iêu ch*t Thánh Nhân.

Trái tim Lăng Hàn đ/ập thình thịch, những ký hiệu này câu thông năng lượng hỏa diễm chí cao?

Nội tâm hắn nghĩ như vậy nhưng không dám do dự, lập tức dựa theo Ngũ Thanh Hư truyền thụ phương pháp luyện khí, hắn rót một tia thần thức vào trong Mẫu Kim, sau đó ném Mẫu Kim vào trong hố lửa.

Oanh, những ký hiệu kia không ngừng chấn động, chúng vây quanh Mẫu Kim và tiến hành dung luyện.

Mẫu Kim là tồn tại cỡ nào?

Hỏa diễm chí cao có thể tuỳ tiện th/iêu ch*t Thánh Nhân, hiện tại nó không thể phát huy hiệu quả, Mẫu Kim không biến hóa chút nào, thậm chí còn không biến thành màu đỏ, lực lượng lôi đình hỗn độn chấn động.

Lăng Hàn không vội, nếu Mẫu Kim có thể bị dung luyện dễ dàng như thế, nó xứng được gọi là Mẫu Kim sao?

Hắn vừa uống Tiên Thiên Đạo Thủy bổ sung thủy thuẫn, vừa quan sát những ký hiệu hỏa diễm này, cho dù nắm giữ một tia cũng giúp ích cho hắn thật lớn.

Hắn có một suy đoán, năng lượng hủy diệt có phải năng lượng bậc cao, hoặc nó là tiếp cận năng lượng chí cao?

Ý nghĩ này lóe lên, Lăng Hàn vẫn đặt tinh lực vào quan sát ký hiệu hỏa diễm.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, thời gian chậm rãi trôi qua.

Tiên Thiên Đạo Thủy tiêu hao rất nhanh, may mắn số lượng không ít, nếu Vô Nhai Đại Đế lưu lại cơ duyên cho hậu nhân, khẳng định đã chuẩn bị đầy đủ.

Vào mỗi sáng sớm, Lăng Hàn muốn tu luyện, nhưng hỏa diễm nơi này quá kinh khủng, áp chế lực lượng thiên địa, hắn không thể tu luyện được.

Cũng may hắn có chuẩn bị, cũng mang đồ ăn theo, bằng không hắn không thể hấp thu lực lượng thiên địa, lại không được ăn uống, hắn sẽ ch*t đói ở nơi này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0