Đều Không Bình Thường

Chương 2

26/05/2025 17:58

Dạo gần đây. Tôi liên tục nhận được những tin nhắn tỏ tình kỳ quặc. Đính kèm cả ảnh chụp lén không rõ thời điểm. Ngôn từ táo bạo, b/ệnh hoạn.

[Muốn đu đưa với anh]

Tôi kể cho đám bạn cùng phòng kể chuyện đùa. Chẳng bận tâm. Nhưng về sau, cậu ta càng lúc càng trơ trẽn. Thậm chí còn tr/ộm quần l/ót tôi phơi ngoài ban công, hãnh diện chụp ảnh:

[Anh ơi, em xin lỗi vì lỡ làm ướt quần của anh.]

Tôi tức sôi m/áu. Đồ khốn! Chiếc quần l/ót tôi gắn bó bao lâu, còn in họa tiết Ultraman. Dám tr/ộm của bố!

Tôi nhờ anh họ - lập trình viên truy vết ID và thông tin của cậu ta. Tôi trừng mắt nhìn avatar đen tuyền của tên bi/ến th/ái. Bố mày sẽ xử đẹp mày ngoài đời thực.

Hai ngày sau, khi anh họ báo đã tìm ra tên bi/ến th/ái, tôi đang ở ký túc xá huênh hoang sai Văn Lục làm hộ bài tập vẽ mạch điện. Cậu ấy da trắng, lưng thẳng tắp, cúi đầu lộ để đoạn gáy thanh tú.

Tôi bất chợt nhớ hồi mới nhập học.

Một người phụ nữ sang chảnh dát toàn đồ hiệu trên người phát cho mỗi đứa trong phòng chiếc đồng hồ đắt đỏ, bảo Văn Lục tính khí kỳ cục, mong mọi người nhường nhịn cậu ấy.

Lúc ấy Văn Lục đứng im như tượng, dù người kia nói gì cũng chỉ đáp "ừ" lạnh lùng, trông cực kỳ chảnh chọe khó ưa. Tôi tưởng cậu ấy thuộc dạng công tử khó chiều.

Nhưng chẳng bao lâu, cả khoa đều biết Văn Lục tính tình ôn hòa, ai nhờ gì cũng giúp hết mình. Chưa từng buông lời đơm đặt sau lưng ai.

Giữa thời buổi mười người hết chín kẻ hãm, chuyện ngồi lê đôi mách đã thành thường, thế mà Văn Lục hoàn hảo đến mức không bình thường.

Học lực cực tốt, nhận học bổng quốc gia như cơm bữa, cho chép bài, thi cuối kỳ lại soạn tài liệu ôn tập cho cả lớp. Sáng chạy bộ xong m/ua bữa sáng cho cả phòng.

Nói chung, Văn Lục hoàn toàn khác với những lời đay nghiến của người phụ nữ ấy. Thế nên khi nhìn thấy bức ảnh tên bi/ến th/ái anh họ gửi đến, tôi hốt hoảng úp vội điện thoại xuống bàn.

Rầm!

Cả người tôi run lẩy bẩy.

Văn Lục ngước lên, nhìn tôi bằng ánh mắt hoang mang: "Sao thế?"

"Lỡ tay đá/nh rơi thôi."

"Ra vậy." Văn Lục suy nghĩ giây lát, đột nhiên đứng dậy nắm lấy cổ tay vẫn còn run như cầy sấy của tôi. Khóe môi cậu ấy cong lên, dùng thứ ánh mắt lấp lánh nhìn tôi chằm chằm.

"Dùng điện thoại lâu cổ tay dễ mỏi, để tớ xoa bóp cho."

Ngón tay thon dài của cậu ấy ấn nhẹ lên từng huyệt đạo. Cậu ấy cúi mắt chuyên tâm massage. Khoảng cách gần đến nỗi mũi tôi còn ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng.

Chỗ da cậu ấy chạm vào như có luồng điện chạy qua, tê rần. Khiến nửa người tôi cứng đờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm