Phong Dữ Uyển

Chương 2

24/06/2024 16:16

2.

Lúc tôi xuyên đến đây, cũng chưa từng gặp qua cha mẹ trong ngôi nhà này, trong sách cũng không có miêu tả, đại khái chỉ là tình tiết để thuận tiện cho nội dung câu chuyện, căn bản không có miêu tả kỹ càng.

Chỉ là khi tôi tròn mười tám tuổi, ở quê hai anh trai tìm được tôi và mang về.

Mà trong sách nữ chính Lâm Tâm vì để được ở lại, mà không ngừng xoay quanh các nam chính trong câu chuyện.

Bạn không đọc lầm đâu, dù sao cũng là một câu chuyện cẩu huyết mà, dù là một, hai, ba hay bốn nhân vật nam chính cũng rất bình thường.

Bởi vì nữ chính của chúng ta được vạn người mê, cái gì cũng không cần làm, chỉ cần đi đến đâu thì tất cả mọi người sẽ yêu thương nàng, trợ giúp nàng.

Bây giờ, hãy làm quen với một trong những nam chính của thiên kim giả kia, thanh mai trúc mã của Lâm Tâm, Tống Hiên.

Nói là đến để gặp tôi, nhưng ánh mắt hắn không hề rời khỏi người Lâm Tâm.

Tôi chỉ mới đi vệ sinh, hai người đã đ/âm sau lưng tôi trong vườn hoa.

Tống Hiên nói: "Em đừng lo lắng, nếu Lâm Nhiễm dám bắt n@t em, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta.”

Tốt lắm, tôi khi nào có thải độ muốn bắt n@t cô ta chứ?

Bàn tay nhỏ bé yếu ớt của Lâm Tâm đặt lên cổ Tống Hiên, ủy khuất nói:

“Cũng chỉ có anh chịu giúp em.”

A a a a......

Giữa thanh thiên bạch nhật, bọn họ nói những điều này có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi không?

Chuyện sau tôi cũng không dám nghe nữa, sợ huyết áp tăng vọt.

Lúc Tống Hiên rời đi, Lâm Tâm tỏ ra x/ấu hổ mang theo sợ hãi.

Cũng may hắn đi kịp lúc.

Không biết vì lý do nào đó, hai người anh song sinh của tôi liền biết sự xuất hiện của Tống Hiên.

Nếu tôi nhớ không lầm thì hai anh trai của tôi trước giờ cũng không ưa gì tên Tống Hiên đó.

Cho nên hai người nhanh chóng từ công ty trở về nhà.

Anh cả mặt âm trầm, "Tâm Tâm ở nhà không ngoan, phải chịu trừng ph/ạt nha.”

Anh hai cũng không cam lòng yếu thế, "Xem ra chúng ta nên dạy em thật tốt, phải biết nên lui tới với người nào.”

Tôi đứng tại chỗ, nhưng giống như tất cả mọi người đều không nhìn thấy tôi.

À không, Lâm Tâm thấy rồi.

Cô ta liếc tôi một cái, còn mang theo vài phần u oán.

Xong rồi, má ơi, hiểu lầm rồi.

Cô ấy chắc chắn nghĩ rằng tôi đã b/án đứng cô ấy.

Mà tôi có làm gì đâu?

Nhưng hai anh trai đã mang theo Lâm Tâm trở về phòng.

Tôi thề, tôi đi theo bọn họ thật sự không phải muốn nghe lén đâu.

Tôi là thật tâm lo lắng cho Lâm Tâm.

Quả nhiên, cô ta một mực nhận sai, xen lẫn tiếng răn dạy của hai vị anh trai, nghe quả thật có chút thảm.

Thật đáng thương.

Như vậy trở về quê không tốt hơn sao? Tôi mười tám năm qua cũng sống không tệ mà?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0