17.
Tôi đến gặp bác sĩ tâm lý.
"Trong nhà có những dấu vết sinh hoạt của Hứa Trạch, bàn chải đ/á/nh răng, khăn tắm đều có hai cái..." Tôi kể lại, nếu đó là ảo giác, tại sao lại có dấu vết sinh hoạt của Hứa Trạch?
"Thưa cô Chúc, cô đã từng nghe nói về chứng đa nhân cách chưa? Hứa Trạch có lẽ là nhân cách thứ hai của cô."
"Nhưng... tôi đã mang th/ai." Tôi đưa tờ kết quả khám th/ai cho bác sĩ, tờ kết quả này là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng của tôi. Nếu tất cả đều là ảo giác, vậy đứa trẻ này là sao?!
Bác sĩ tâm lý nhìn tờ kết quả khám th/ai, một lúc sau mới lên tiếng: "Thưa cô Chúc, liệu cô đã từng gặp phải chuyện bị xâm phạm, hay một trải nghiệm không mấy vui vẻ nào đó không? Thế nên cô mới phân liệt ra một nhân cách bạn trai khác. Điều này giúp cho đứa trẻ trong bụng cô có một lý do hợp lý để tồn tại, đồng thời cũng giúp cô trốn tránh trải nghiệm không mấy vui vẻ đó."
"Thưa cô Chúc, đa nhân cách sẽ xuất hiện ảo giác, hoang tưởng. Trước đây cô đã từng có ảo giác rồi đúng không." Bác sĩ nói sẽ làm bài kiểm tra đa nhân cách cho tôi.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh rồi trốn khỏi bệ/nh viện. Tôi không tin Hứa Trạch là nhân cách phân liệt của mình.
Tôi nhất định sẽ chứng minh anh ấy là có thật!
18.
Khoảng thời gian sau đó, tôi không ngừng tìm ki/ếm dấu vết của Hứa Trạch. Nhưng, tất cả đều thất bại.
Bụng tôi ngày càng lớn. Bạn bè đều khuyên tôi bỏ đứa trẻ này. Cuối cùng, tôi vẫn quyết định sinh con.
Thứ nhất, tôi thật sự rất yêu Hứa Trạch, tôi muốn dùng đứa trẻ này để chứng minh anh ấy đã từng tồn tại.
Thứ hai, tôi nghĩ đến Đồng Đồng, cô bé đã gọi điện vượt không gian cho tôi.
Cảnh sát và bác sĩ đều nói vòng lặp đó là ảo giác của tôi. Nhưng tôi luôn cảm thấy, đó là chuyện có thật.
Là Đồng Đồng đã c/ứu tôi. Nếu không, tôi đã chế* từ lâu rồi.
Tôi đã có cảm giác thân thiết với cô bé chưa từng gặp mặt đó từ lâu. Thỉnh thoảng, tôi sẽ mơ thấy Đồng Đồng. Cô bé trong giấc mơ rất ngoan ngoãn và đáng yêu, nhưng tôi không nhìn rõ mặt.
Sau khi mang th/ai, tôi mơ thấy cô bé nhiều hơn. Cô bé sẽ ôm tay tôi nũng nịu: "Mẹ ơi, đừng bỏ Đồng Đồng được không?"
"Mẹ ơi, chẳng lẽ mẹ không mong được gặp Đồng Đồng sao?"
Tháng 8 năm 2024, tôi một mình sinh ra một bé gái trong bệ/nh viện.
Đặt tên là "Đồng Đồng".
19.
Tôi trở thành một người mẹ đơn thân.
Một mình nuôi nấng Đồng Đồng. Tuy rất vất vả, nhưng cũng rất hạnh phúc.
Đồng Đồng rất ngoan.
Khi còn là trẻ sơ sinh, cô bé rất ít quấy khóc, ngủ đêm, thức ngày, nếp sinh hoạt giống hệt người lớn.
Đồng Đồng dần lớn lên. Trở thành một cô bé xinh xắn như búp bê. Giọng nói non nớt đó, rất giống với giọng nói trong điện thoại.
Tôi càng tin rằng vòng lặp đó là thật, là Đồng Đồng đã c/ứu tôi.
Cuộc sống của hai mẹ con đơn giản mà hạnh phúc.
Tôi vốn nghĩ sẽ cứ thế này mãi. Cho đến năm Đồng Đồng 3 tuổi, một sự cố bất ngờ đã xảy ra.
20.
Đồng Đồng ba tuổi, bắt đầu đi mẫu giáo.
Hôm đó, sau giờ làm, tôi đến đón Đồng Đồng như thường lệ, nhưng lại phát hiện Đồng Đồng đã biến mất!
Tôi hoảng lo/ạn, h/ồn vía lên mây. Vội vàng nhờ nhà trường trích xuất camera giám sát. Tôi phát hiện Đồng Đồng đã bị một người phụ nữ khoảng 50 tuổi bế đi!
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát bảo tôi về nhà yên tâm chờ đợi.
Làm sao tôi có thể yên tâm được?
Tôi ngồi bên ngoài Sở cảnh sát, đầu óc quay cuồ/ng. Tôi chợt nhớ đến cuộc điện thoại xuyên không gian đó. Chẳng lẽ Đồng Đồng bị buôn b/án?
"Người đó" mà cô bé nói trong điện thoại, thực chất là kẻ buôn người?
Đồng Đồng rất sợ "người đó", chắc chắn đã phải chịu đựng những sự tr/a t/ấn phi nhân tính.
Không đúng, nếu là như vậy, chẳng phải tôi lại rơi vào một vòng lặp lớn hơn sao?
Đầu óc tôi rối tung, đ/au như búa bổ!
21.
[Mẹ ơi, con đang ở thôn Yết Minh!]
[Đến c/ứu con, đừng báo cảnh sát!]
Buổi tối, tôi đột nhiên nhận được hai tin nhắn.
Nhìn hai tin nhắn đó, tôi tỉnh táo ngay lập tức!
Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng nhìn thấy tin nhắn thứ hai, tôi lại do dự. Hai tin nhắn này có hai khả năng.
Một là do Đồng Đồng gửi.
Một là do kẻ buôn người gửi.
Nếu là Đồng Đồng gửi, bảo tôi đừng báo cảnh sát, chắc chắn cô bé có lý do của riêng mình.
Nếu là kẻ buôn người gửi, mục đích là lừa tôi đến, muốn bắt thêm một người, chắc chắn không muốn tôi báo cảnh sát.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng gửi một tin nhắn cho mẹ tôi. Tôi sẽ gửi cho mẹ ba tin nhắn mỗi ngày, nếu không gửi, mẹ hãy báo cảnh sát.
Thôn Yết Minh. Đây là một địa chỉ rất lạ lẫm. Tôi mở Google Maps ra tìm ki/ếm, tìm được hai thôn Yết Minh.
Một ở thành phố này, cách đây khoảng 200 km. Một ở một thành phố khác, cách đây hàng ngàn cây số. Đồng Đồng bị bắt đi vào buổi chiều. Vì vậy, tôi có xu hướng tin rằng đó là thôn Yết Minh ở thành phố này.
Tôi xuống lầu, bắt một chiếc xe, đi thẳng đến thôn Yết Minh.
Trời vừa hửng sáng. Khi còn cách thôn Yết Minh 20km, chiếc xe tôi đi đột nhiên bị hỏng. Không còn cách nào khác, tôi đành phải xuống xe, bắt một chiếc xe khác.
Nhưng mà, điều kỳ lạ là, khi tôi nói điểm đến là thôn Yết Minh...
Tất cả các tài xế đều hoảng hốt bỏ chạy!
"Cái thôn đó, có chút tà m/a, tôi khuyên cô đừng đến."
Cái thôn đó làm sao?