Sống Lâu Trăm Tuổi

Chương 8

14/06/2025 18:59

Đầu xuân năm ấy, ta mướn người bắt đầu cày cấy, việc đồng áng trong đất nhà làm xong lại cảm thấy buồn chán, bèn hỏi mượn Thẩm Nguyên An thêm hai trăm lượng bạc thuê thêm một trăm năm mươi mẫu ruộng.

Ta là phu nhân của Thẩm Nguyên An, ruộng đất của ta không phải nộp thuế, cuối năm thu hoạch khá, không những trả hết hai trăm lượng cho hắn mà còn dư lại hơn một trăm lượng.

Ta dùng tiền ấy m/ua hai cửa hiệu nhỏ trong trấn, một hiệu b/án phấn son, hiệu kia b/án th/uốc thang. Hai cửa tiệm mỗi tháng thu về hơn mười lượng, không ai dám đòi tiền bảo kê, lại thêm dịp Tết đến, tiền riêng tích cóp đã hơn năm trăm lượng.

Nhưng vẫn thấy ki/ếm được quá ít, không cam lòng, ta lại nghĩ cách buôn b/án. Đầu năm, ta mang một lô hàng từ Giang Nam về, thu lời kha khá.

Ta m/ua thêm mấy cửa hiệu ở kinh thành, mở tửu lâu tên Yên Vũ Lâu, nuôi thêm mấy người chuyên kể chuyện, hát điệu, diễn tuồng. Thời gian lâu dần, lãi khá đều đặn.

Gặp lại Tiêu Cẩn Thừa đã là tháng Tám ba năm sau, gió hạ lướt qua rèm the của Yên Vũ Lâu. Khi mở cửa, ta chợt ngẩn người, gọi Phinh Nguyệt, nàng ấy từ sân chạy vào.

"Công tử dậy rồi ư? Hay là đói bụng? Ủa, vị này là......"

[...]

X/ác nhận đích thị là Tiêu Cẩn Thừa, không phải hoa mắt, ta nhanh nhẹn quỳ xuống lạy: "Hoàng thượng vạn an."

Phinh Nguyệt bên cạnh mơ màng bị ta kéo theo quỳ lạy theo. Ba năm không gặp nhưng không có nghĩa ta đã hết sợ. Con người này, có lẽ đến ch*t ta cũng không quên được.

Sau ba năm, Tiêu Cẩn Thừa khẽ mỉm cười: "Vô tình quấy rầy, chỉ là ghé qua dùng bữa."

"Vâng, thảo dân lĩnh mệnh."

Lo đủ món ngon vật lạ, dâng xong món cuối, ta cúi đầu lui ra thì bị gọi lại.

"Thanh Ngôn, ngươi ở lại hầu trẫm dùng bữa."

"Thảo dân tuân mệnh."

Ta cẩn trọng ngồi xuống, hầu rư/ợu hầu cơm. Trước kia từng hầu y dùng bữa nhiều lần, nhưng chỉ lần này ta thật sự ăn. Một là vì bụng đói từ trưa, đợi mãi mới có đồ ăn. Hai là trong tửu lâu của mình, ăn yên tâm, tiểu hoàng đế không thể bắt bẻ ta nữa.

Đêm qua ta viết tiểu thuyết đến khuya, trưa nay bị đói đá/nh thức, ăn xong lại buồn ngủ. Vừa cáo từ Tiêu Cẩn Thừa, mở cửa phòng đã ngã vật xuống giường ngủ say. Phinh Nguyệt vội vã ôm chăn vào, vừa dọn dẹp vừa kêu: "Chuẩn bị bữa khuya cho công tử đi, nào có ai ngủ ngày thức đêm thế này."

Đằng sau, Tiêu Cẩn Thừa nhìn kẻ ngủ say bật cười, lại thấy tập bản thảo trên bàn. Phinh Nguyệt nói: "Tiểu thuyết của công tử nhà nô tỳ b/án chạy lắm."

Tiêu Cẩn Thừa liếc nhìn ta đang say giấc, khẽ cười: "Buôn b/án, cày cấy, viết sách... trước kia quả là đã bạc đãi..."

[...]

Không biết y xem được bao lâu, tiểu thuyết viết khá thú vị. Trời tối dần, có người gõ cửa thúc giục, Tiêu Cẩn Thừa mới đặt sách xuống quay đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5