Hạt châu xác sống

Chương 8

08/12/2023 16:35

Hồ Phủ tiên là hồ nước lớn thứ ba ở Vân Nam, có diện tích khoảng hai trăm mười hai kilômét vuông, hình dáng tổng thể trông giống như một hồ lô dài, trải dài qua ba nơi: thành phố cấp huyện Trừng Giang, khu Giang Xuyên và Hoa Ninh.

Chúng tôi chỉ biết được anh Sinh đang ở hồ Phủ Tiên chứ không hề biết vị trí cụ thể của anh ta.

Đợi sau khi xuống máy bay ở Côn Minh, tài xế lái xe hỏi chúng tôi muốn đi đâu thì cả mấy người đều ngây ra.

May mà lúc phát sóng trực tiếp tôi đã bật chức năng ghi lại màn hình, cho nên giờ tôi mở điện thoại ra và lục lại bức ảnh cap màn hình cuối cùng.

Trên bức ảnh, anh Sinh đang ngoác mồm ra cười lớn, đằng sau lưng là cảnh núi non mơ mơ hồ hồ, trên trán anh ta hình như còn có vài chiếc lá màu trắng.

Hai tay tôi lướt mấy cái, phóng to bức ảnh lên.

“Hình như đây là một cái cối xay gió.”

“Bác tài ơi, bên cạnh hồ Phủ tiên có cối xay gió không vậy?”

Bác tài xế quay đầu lại xem.

“À, đó là núi M/a Đậu, ở bờ phía Nam của hồ Phủ Tiên, thế đất ở đó rất cao, khung cảnh thì cũng bình thường thôi. Khách du lịch thường đều đến bãi biển Ruby ở thành phố Ngọc Khê. Mọi người muốn tới chỗ nào?”

Thực ra tôi cũng không chắc rằng anh Sinh có còn ở bên hồ không.

Người buôn b/án đ/á quý kia nói ngồi máy bay một tiếng sau sẽ tới nơi, chắc chắn anh ta đến sớm hơn tôi, nói không chừng hai người đó đã liên hệ riêng và tới nơi khác để giao dịch rồi. Nhưng Kiều Mặc Vũ vẫn kiên trì bảo tôi tới bên hồ.

“Mọi người không hiểu thi châu.”

Kiều Mặc Vũ vươn tay chỉ vào mặt trời chói chang ở phía trên đầu.

“Bây giờ dương khí đang thịnh, hạt châu đó vẫn còn phải dựa vào thi khí ở dưới đáy hồ, không thể rời khỏi vùng nước quá xa được. Dù cho anh ta muốn giao dịch thì cũng phải đợi tới giờ Dậu khi mặt trời sắp lặn xuống núi.”

Giờ Dậu là vào khoảng từ năm giờ chiều đến bảy giờ tối, tôi nhìn điện thoại, bây giờ mới ba giờ mười lăm phút, vẫn còn gần hai tiếng nữa mới tới thời gian đó.

Kiều Mặc Vũ bảo tôi và ông nội đi tới ven hồ tìm người trước, còn cậu ấy phải vào thành phố để chuẩn bị một đống pháp khí.

“Mọi người phải nhớ, nhất định phải tìm được anh Sinh trước năm giờ chiều, ném hạt châu xuống nước, rồi đợi tôi tới.”

“Cuộc sống an toàn và ổn định của người dân Vân Nam, giao hết cho mấy người đó.”

Kiều Mặc Vũ vỗ bả vai ông nội tôi, bỗng chốc mặt ông liền trở nên hồng hào.

“Yên tâm, yên tâm, Kiều môn chủ, chuyện này cứ giao cho tôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm