“Sau khi ổn định, nó phải trở lại điều trị. Trong giai đoạn giải mẫn cảm, hai đứa cần tạm thời sống riêng.”

Lâm Dư im lặng.

Tạ phu nhân nói tiếp: “Cậu có thể không tin tôi, nhưng báo cáo ở đây. Tuổi thọ của nó sẽ giảm nghiêm trọng nếu tiếp tục dùng th/uốc ức chế và chống lại phác đồ. Lần này là rạn. Lần sau có thể là vỡ hoàn toàn.”

Giọng bà run rất nhẹ. “Cậu yêu nó, tôi tin. Nhưng nếu cậu cứ ở bên khiến nó không chịu điều trị, tình yêu ấy sẽ trở thành con d/ao gi*t nó.”

Lâm Dư muốn phản bác.

Nhưng cậu nhớ những đêm Tạ Cảnh Hoài ngồi một mình trong phòng tắm, nhớ vệt m/áu dưới đáy thùng rác, nhớ câu “liệu trình chưa phù hợp” anh đã nói quá nhiều lần.

Tạ Cảnh Hoài luôn bảo không sao.

Còn cậu cũng luôn giả vờ tin.

Bác sĩ bước ra, giọng gấp gáp: “Người b/ệnh quá kích động, chúng tôi phải dùng th/uốc an thần. Chỉ số vẫn không giảm. Tống tiên sinh, mời cậu chuẩn bị.”

Tống Nghiên không đi ngay. Cậu ta nhìn Lâm Dư. “Tôi chỉ vào phòng điều khiển. Pheromone sẽ được lọc qua thiết bị, tôi không chạm vào anh ấy.”

Lâm Dư gật đầu, môi trắng bệch. “Cảm ơn.”

“Cậu không cần cảm ơn tôi.” Tống Nghiên nói khẽ. “Tôi cũng không muốn bị dùng làm công cụ ép người khác kết hôn.”

Cậu ta đi theo bác sĩ.

Lâm Dư đứng trước cánh cửa đóng kín rất lâu. Cuối cùng, cậu nhìn Tạ phu nhân.

“Tôi sẽ tạm thời rời căn hộ, nhưng không phải chia tay. Khi Cảnh Hoài tỉnh lại, bà phải đưa điện thoại cho anh ấy và nói rõ đây là quyết định của tôi. Tôi sẽ chờ anh ấy điều trị xong.”

Tạ phu nhân không đáp ngay.

“Bà hứa đi.”

“Được.”

“Không được ép anh ấy kết hôn với Tống Nghiên.”

“Trong thời gian điều trị, sẽ không ai nhắc đến hôn nhân.”

Lâm Dư nhìn bà. Cậu biết lời hứa ấy vẫn có khoảng trống, nhưng lúc này không còn lựa chọn tốt hơn.

Cậu mở điện thoại, gửi cho Tạ Cảnh Hoài một tin nhắn thoại.

“Cảnh Hoài, em chỉ rời đi vài ngày. Anh tỉnh lại phải nghe bác sĩ, đừng tự ý rút kim, cũng đừng nổi gi/ận. Em không chia tay, càng không bỏ anh. Khi anh ổn định, em sẽ quay lại. Chúng ta cùng tìm cách khác.”

Cậu dừng một lát, giọng nghẹn đi.

“Anh đã bảo em đừng nghe họ quyết định thay chúng ta. Em nhớ. Vì vậy anh cũng phải tỉnh lại, tự nói với em.”

Tin nhắn được gửi thành công.

Lâm Dư đứng ngoài cửa thêm vài phút, sau đó mới quay người rời đi.

Không ai biết rằng đó là lần cuối cùng cậu bước qua hành lang ấy bằng cơ thể của chính mình.

*

Bên ngoài b/ệnh viện, trời vừa sáng.

Mưa bụi phủ lên thành phố một màu xám lạnh. Lâm Dư đứng dưới mái hiên, lúc này mới nhận ra mình vẫn mang dép đi trong nhà, trên áo còn dính m/áu của Tạ Cảnh Hoài.

Điện thoại rung lên.

Là thông báo từ b/ệnh viện phụ sản nơi cậu kiểm tra ba ngày trước.

Gần một tháng nay, Lâm Dư thường xuyên mệt mỏi, chán ăn, đôi lúc buồn nôn. Cậu cho rằng mình kiệt sức vì lo cho Tạ Cảnh Hoài, nhưng bác sĩ gia đình khuyên cậu kiểm tra hormone. Một beta nam vẫn có khả năng mang th/ai, chỉ là tỷ lệ thấp hơn omega rất nhiều.

Lâm Dư mở kết quả xét nghiệm.

Th/ai kỳ sớm, khoảng sáu tuần.

Cậu đứng bất động dưới màn mưa.

Tạ Cảnh Hoài từng nói muốn có một đứa trẻ. Không phải vì nhà họ Tạ cần người thừa kế, mà vì anh muốn căn nhà của hai người có thêm một người gọi Lâm Dư là ba.

Khi ấy cậu cười anh mơ mộng. Tỷ lệ beta nam mang th/ai vốn thấp, hơn nữa sức khỏe của Tạ Cảnh Hoài luôn không ổn định. Hai người chưa từng thật sự đặt hy vọng vào chuyện đó.

Nhưng điều gần như không thể lại xảy ra đúng lúc họ bị buộc phải tạm xa nhau.

Lâm Dư đặt tay lên bụng. Nơi đó vẫn phẳng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một sinh mệnh đang tồn tại.

Cậu muốn quay lại ngay lập tức, muốn xông qua cánh cửa kia và đá/nh thức Tạ Cảnh Hoài, nói với anh rằng họ có con rồi.

Nhưng trong phòng điều trị, pheromone của một omega trội đang được dùng để c/ứu mạng anh. Sự xuất hiện của cậu lúc này chỉ khiến chỉ số vừa ổn định lại d/ao động.

Lâm Dư gọi cho Hứa Kỳ, người bạn thân làm luật sư.

“Kỳ Kỳ, cậu có thể đến căn hộ lấy giúp tôi ít đồ không?”

Cậu đứng bất động dưới màn mưa.

Tạ Cảnh Hoài từng nói muốn có một đứa trẻ. Không phải vì nhà họ Tạ cần người thừa kế, mà vì anh muốn căn nhà của hai người có thêm một người gọi Lâm Dư là ba.

Khi ấy cậu cười anh mơ mộng. Tỷ lệ beta nam mang th/ai vốn thấp, hơn nữa sức khỏe của Tạ Cảnh Hoài luôn không ổn định. Hai người chưa từng thật sự đặt hy vọng vào chuyện đó.

Nhưng điều gần như không thể lại xảy ra đúng lúc họ bị buộc phải tạm xa nhau.

Lâm Dư đặt tay lên bụng. Nơi đó vẫn phẳng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một sinh mệnh đang tồn tại.

Cậu muốn quay lại ngay lập tức, muốn xông qua cánh cửa kia và đá/nh thức Tạ Cảnh Hoài, nói với anh rằng họ có con rồi.

Nhưng trong phòng điều trị, pheromone của một omega trội đang được dùng để c/ứu mạng anh. Sự xuất hiện của cậu lúc này chỉ khiến chỉ số vừa ổn định lại d/ao động.

Lâm Dư gọi cho Hứa Kỳ, người bạn thân làm luật sư.

“Kỳ Kỳ, cậu có thể đến căn hộ lấy giúp tôi ít đồ không?”

Chiếc taxi rời b/ệnh viện, đi về phía cầu vượt phía đông.

Mưa nặng hạt dần. Đường trơn, tầm nhìn bị che phủ bởi màn nước trắng xóa. Tài xế giảm tốc, nhưng khi xe đi đến giữa cầu, một chiếc xe tải ở làn đối diện đột ngột mất lái, phá vỡ dải phân cách.

Tiếng còi xe, tiếng phanh và tiếng kim loại va chạm n/ổ tung trong cùng một khoảnh khắc.

Lâm Dư chỉ kịp nhìn thấy ánh đèn trắng lóa lao thẳng đến.

Cậu theo bản năng cuộn người, hai tay ôm lấy bụng.

Sau đó, mọi âm thanh đều biến mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 Độ Vong Xuyên Chương 8
9 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

4
Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu. Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đánh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu. Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp tai nạn giữa cơn mưa lớn. Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ. Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi: “Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”
Boys Love
Hiện đại
0