Chiếc Kén Đó Tôi Không Cần

Chương 3

07/02/2025 10:20

3.

Ngày hôm sau, tôi chủ động xin đi phụ trách công việc ký tên (chứng minh mình đã đến tham gia họp hay lên lớp).

Chỉ vì đợi phụ huynh của Chu Kỳ đến.

Mọi người trong lớp đều biết rõ, Chu Kỳ có một người anh trai, nghe nói đã tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.

Tôi đã nghe các bạn nữ trong lớp thảo luận, rằng anh trai Chu Kỳ là người thành thục và điềm tĩnh, điều quan trọng nhất, là anh ấy có yêu cầu rất cao với Chu Kỳ.

“Không ngờ trùm trường cũng sẽ s–ợ anh trai mình, m-á–u mủ ruột rà thật thần kỳ.”

“Gì chứ, đó phải là sự che`n ép đả kích khi gặp phải tổng tài bá đạo, ok?”

Bất kể anh trai cậu ta làm cách gì để quản lý em mình, chỉ cần có thể kh–ống chế Chu Kỳ là được.

Tôi lặng lẽ nắm ch/ặt tay lại, tự động viên bản thân, nhất định phải thành công trong một lần.

Ngay lúc tôi đang khí thế ngất trời, tự dưng lại hắt hơi một cái.

“Ôi, ngại quá.”

Tôi bịt mũi lại, xin lỗi vị phụ huynh vừa bước tới.

"Không sao."

Một giọng nam du dương vang lên từ trên đỉnh đầu tôi, tôi ngơ ngác ngẩng đầu.

Người đàn ông đó mặc vest đi giày da, rút một cái khăn tay từ trong ng/ực ra, đưa cho tôi.

“Tôi là anh trai của Chu Kỳ, ghi danh ở đây sao?”

……….

Lúc tôi cầm danh sách ký tên để trên bục giảng, có lẽ là không nhịn được, liếc về phía hàng ghế sau cùng.

Người kia nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một nửa khuôn mặt chìm dưới ánh nắng mặt trời.

Chu Thừa Uyên.

Cái tên đang giương n–anh múa vuốt ở trong tờ danh sách, ngược lại không quá phù hợp với hình tượng của anh ta trong truyền thuyết.

Chủ nhiệm lớp bước vào cửa, đếm người để so sánh với tờ danh sách.

“Thiếu một người.”

“Dạ.”

Tôi nhỏ giọng giải thích: “Bố của em, ông ấy….”

“Thầy biết rồi.”

Thầy ấy nhìn tôi một cái, gật đầu bảo tôi ra ngoài.

Thời gian còn lại, tôi mường tượng lại toàn bộ kế hoạch ở trong đầu mình, một lần lại một lần.

Có lẽ là do quá căng thẳng, hoặc có lẽ do thời gian quá ngắn, bọn họ vừa giải tán, tôi buột miệng gọi tên bóng dáng đó trong đám đông:

“Chu Thừa Uyên!”

Trong nháy mắt, tất cả ánh mắt đều dồn hết về phía tôi, dường như muốn đục tôi thành cái sàng.

Chủ nhân của cái tên không hề thay đổi nét mặt, bước chân ổn định đi về phía tôi.

“Có chuyện gì sao, bạn học nhỏ?”

Lúc này tôi mới mất bò mới lo làm chuồng, luống cuống trả lời:

“Phụ huynh của Chu Kỳ đúng không ạ, cậu ta bảo em gọi anh tới.”

Chu Thừa Uyên nghe vậy, ánh mắt hơi dừng lại, sau đó nói ‘được’.

“Vậy làm phiền em dẫn đường.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuế tuế trường ninh, trường lạc vị ương

Chương 10
Đến năm thứ hai kể từ khi bước chân vào Quốc công phủ để bàn chuyện hôn nhân. Tại hội đánh cầu, Bùi Nghiện đã đón lấy chiếc khăn tay do Nhạc Dương công chúa ném tới. Trước mặt dì, hắn rốt cuộc cũng chịu mở lời: "Để thỏa tâm nguyện của dì, ta đã cầu xin công chúa. Công chúa đã cho phép ta nạp Trường Ninh làm thiếp. Chỉ là, Trường Ninh cần vào cung hầu hạ nàng ta một thời gian, rồi lấy thân phận thị nữ của công chúa mà theo hầu, làm người thiếp đi cùng ta." Lời hứa hẹn rước ta làm chính thê một cách vẻ vang, nay đã biến thành vào cung làm nô tì, gả đi làm thiếp. Dì khóc đến hỏng cả mắt, nói rằng có lỗi với ta. Ta lại an ủi dì rằng không sao cả. Liền nhanh chóng thu xếp hành lý, sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào. Thật ra, ta đã sớm muốn rời đi từ lâu. Vào cung cũng chẳng tệ, ngọc bội của vị quý nhân trong cung kia, ta vừa vặn có thể đem trả.
Cổ trang
0