Trên một hòn đảo nhỏ ven biển.
Trời xanh biếc, nước trong veo.
Tôi nằm dài trên ghế bãi biển, đeo kính râm, thỉnh thoảng kéo xuống ngắm đám du khách xung quanh.
Nhất là mấy anh chàng đẹp trai.
Tôi rụt tay lại.
Vết bỏng trên cẳng tay, sau một năm điều trị, đã mờ đi không ít.
Giờ nhớ lại… ngọn lửa hôm đó… nghĩ đến tôi vẫn còn rợn người.
Gọi cho tên khốn Lâu Phóng không được, tôi lập tức gọi vệ sĩ.
May mà họ đến kịp.
Ôm tôi lao ra khỏi biển lửa trước khi mọi thứ sụp xuống.
Chỉ là...
Người của Lâu Phóng cũng đến rất nhanh.
Tôi không còn cơ hội rời đi bình thường.
Nhân lúc hỗn lo/ạn…
Tôi quyết định giả ch*t.
Tôi sai người lấy chiếc xe lăn vẫn dùng khi lười đi lại.
Giữa cảnh hỗn lo/ạn....
Tôi tự đẩy xe, lăn đi trên con đường gập ghềnh, tốc độ chẳng khác gì đang chạy trốn thục mạng.
Đêm đó, tôi lên chuyến bay cuối cùng.
Đến hòn đảo này.
Từ đó...
Sống một cuộc đời thong dong, không lo không nghĩ.