Rất tốt.
Thế nhưng ngày hôm sau, trợ lý Lâm mang hợp đồng mới đến siêu thị tìm tôi.
“Anh Thẩm, ý của Tổng giám đốc Lục là gia hạn thêm hai năm.”
Tôi khéo léo từ chối.
“Thôi vậy.”
Trợ lý Lâm mặt lộ vẻ khó xử.
“Có thể hỏi nguyên nhân không?”
Tôi cười cười.
“Lý do sức khỏe.”
“Bụng thật sự không biết cố gắng, lỡ mang th/ai rồi.”
Khoảng nửa tháng trước, tôi nhận ra mình đặc biệt ỷ lại vào tin tức tố của Lục Kinh Vân.
Khi ngủ cùng nhau, tôi luôn không nhịn được mà lăn về phía anh.
Nói chính x/á/c hơn là muốn lăn vào lòng anh.
Điều này rất bất thường.
Ngay cả trong kỳ nh.ạy cả.m, tôi cũng không thèm đến mức đó.
Càng bất thường hơn là tôi bắt đầu lười biếng.
Khiêng gạo cũng không còn chạy nhanh như trước.
Cả ngày chẳng làm gì cũng sẽ thấy mệt.
Bất thường nhất là tôi ăn không còn ngon nữa.
Dù có đói cả ngày cũng vẫn thấy buồn nôn.
Vùng bụng dưới thỉnh thoảng còn hơi đ/au rút.
Tôi tưởng mình mắc bệ/nh nặng gì đó.
Nghĩ rằng chữa sớm sẽ khỏi sớm.
Một ngày trước khi Lục Kinh Vân đi công tác, tôi đến bệ/nh viện.
Kiểm tra một lượt xong mới phát hiện.
Bệ/nh nặng thì không có.
Nhưng mạng nhỏ lại có thêm một cái.
Ở trong bụng tôi.
Trong khoang sinh sản bị tin tức tố của Lục Kinh Vân kí/ch th/ích đến phát dục giả, lại bị cưỡng ép mở ra nhiều lần kia.
Bác sĩ khoa tay cho tôi xem.
Nơi đó chỉ lớn hơn quả trứng gà một chút.
Sẽ không tiếp tục phát dục.
Cũng sẽ không lớn lên theo sự phát triển của th/ai nhi.
Tôi nghe hiểu rồi.
Có một sinh mệnh đang tàn lụi trong bụng tôi.
Nhiều nhất ba tháng.
Nó sẽ tự kết thúc.
Tôi không khỏi cười một cái.
Không hổ là nhóc con của tôi.
Còn chưa sinh ra đã biết tiết kiệm tiền cho tôi rồi.
Ra khỏi bệ/nh viện, tôi nhét toàn bộ giấy kiểm tra vào thùng rác.
Tốc độ tay hơi chậm.
Chấm đen nhỏ giống như hạt táo trên tờ siêu âm kia lại đ/âm vào mắt tôi.
Thật ra, nếu có cơ hội.
Tôi cũng rất muốn tiêu tiền cho con.
Một tháng sau.
Thẩm Doanh được nghỉ phép về nhà.
Vừa ra khỏi cổng trường đã đến siêu thị của tôi.
Con bé ríu rít hỏi trưa nay tôi muốn ăn gì, nó đi m/ua.
Khoảng thời gian này đúng lúc bận rộn.
Tôi cũng không có khẩu vị gì.
Nghĩ một chút, tôi nói: “Mang một bát cháo về đi.”
“Cháo trắng.”
Thẩm Doanh bĩu môi bất mãn.
“Gì chứ, anh. Chị Tiểu Mỹ nói khoảng thời gian này ngày nào anh cũng uống cháo.”
“Nhà mình… chẳng lẽ lại mắc n/ợ rồi sao?”
Tôi bật cười bất lực.
Con bé này có hơi quá nh.ạy cả.m rồi.
“Không có chuyện đó đâu. Anh trai em gh/ét nhất là n/ợ người khác cái gì.”
“Chỉ đơn thuần là muốn uống cháo thôi, không được à?”
“Vả lại anh còn đang trông siêu thị đây này. Còn sợ anh đói sao?”
Tôi lấy một tờ một trăm từ ngăn kéo thu ngân đưa cho con bé.
“Đến quán ngồi ăn. Ăn xong rồi mang về cho anh, nghe chưa?”
Thẩm Doanh không nhận tiền của tôi.
Con bé không vui mà đi mất.
Hai mươi phút sau.
Thẩm Doanh xách một bát cháo quay về, gọi Tiểu Mỹ đến giúp thu ngân.
Còn mình buộc tạp dề đi sắp xếp kệ hàng.
Được thôi.
Tôi bưng bát cháo vào kho.
Trên chiếc bàn máy tính duy nhất chất đầy sản phẩm sắp hết hạn.
Thế là tôi kéo một chiếc ghế con, ngồi dựa vào kệ hàng.
Vừa mới húp được hai ngụm, trước mặt đã đổ xuống một bóng người.
Đập vào mắt là đôi giày da thủ công sạch không nhiễm bụi.
Tiếp đó là ống quần thẳng tắp.
Lên nữa là bộ vest được c/ắt may vừa vặn.
Cuối cùng tôi nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng mà tuấn tú.
Tôi li /ếm môi.
Đứng dậy đặt hộp cháo nhựa trong tay lên chiếc kệ bên cạnh.
Mỉm cười chào hỏi.
“Đi công tác thuận lợi chứ?”
Lục Kinh Vân im lặng.
Tầm mắt anh lướt từ cổ tôi xuống dưới.
Cuối cùng dừng lại trên xươ/ng cổ tay tôi.
“Cậu g/ầy đi rồi.”
Tôi sững ra trong thoáng chốc.
Sau đó giấu tay ra sau lưng, cười khan nói: “Áo đen tôn dáng thôi.”
Lục Kinh Vân ngẩng mắt nhìn tôi.
Giọng anh lạnh cứng.
“Tôi không m/ù.”
Câu này bảo người ta trả lời thế nào đây?
Cười một cái cho qua vậy.
Lục Kinh Vân vẫn nhìn chằm chằm tôi, hình như còn tự nhìn đến mức khiến bản thân tức gi/ận.
Trong không khí mơ hồ trôi nổi tin tức tố của anh.
Vốn dĩ không có gì, nhưng đối với tôi bây giờ, nó lại có sức hấp dẫn khó cưỡng.
Nếu anh còn ở lại thêm chút nữa, tôi sợ mình sẽ lao lên ôm anh hít lấy hít để.
Tôi khẽ ho một tiếng, sầm mặt đuổi người.
“Lục Kinh Vân, nếu không còn chuyện gì thì anh đi đi. Lát nữa tài xế giao hàng sẽ tới, tôi phải dọn kho trước…”
“Đã đi bệ/nh viện chưa?”
“Gì cơ?”
“Trợ lý Lâm nói cơ thể cậu có vấn đề.”
“Ồ.”
Tôi gãi gãi chóp mũi, giọng vô thức hạ thấp.
“Đi rồi.”
“Bác sĩ nói thế nào?”
Tin tức tố của Lục Kinh Vân càng lúc càng nồng, câu đến mức lòng tôi ngứa ngáy.
Tôi siết lòng bàn tay, không nhịn được lùi về sau.
“Bác sĩ nói… qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”
“Qua một thời gian?”
“Bao lâu?”
“Tám, chín tháng?”
Lục Kinh Vân không ngừng tiến về phía trước, ép tôi liên tục lùi lại.
“Cũng không cần lâu như vậy, nhiều nhất là một tháng nữa thôi.”
Lưng tôi chạm vào tường.
Tôi nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy nào đó, trong lòng lập tức dâng lên một trận khó xử.
Mà vẻ mặt Lục Kinh Vân vẫn bình tĩnh như vậy.
“Cậu vì lý do sức khỏe mà từ chối tôi, lại ấp úng không chịu nói mình mắc bệ/nh gì. Vậy tôi chỉ có thể đoán.”
Tôi nghiêng đầu tránh khỏi ánh mắt hùng hổ dọa người của anh.
“Không thể là… bệ/nh truyền nhiễm sao?”
Không khí yên lặng trong thoáng chốc.
Một tiếng hừ lạnh rơi xuống.
“Cậu chắc là không có tinh lực đó đâu.”
Lục Kinh Vân nói rất uyển chuyển.
Nhưng tôi lại cảm thấy da mặt nóng bừng lên.
Tôi liếc anh một cái, mất tự nhiên mở miệng.
“Cái đó… vốn cũng không phải chuyện vẻ vang gì, cho nên tôi không định nói với người khác.”
“Tôi là người khác?”
Âm lượng đột nhiên nâng cao của Lục Kinh Vân khiến tôi sững ra.
Tôi nhìn anh, chớp chớp mắt.
“Nếu không thì sao?”