Chiều tối ngày thứ ba, trời âm u vô cùng, sấm chớp cứ ì ùng trong mây.
Tôi đang đứng canh la bàn với tâm trạng bồn chồn thì điện thoại bỗng rung lên liên tục. Là Lâm Vãn gọi.
Vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng la hét chói tai và tiếng đồ vật đổ vỡ.
"Thầy Hồ! Có chuyện rồi! C/ứu mạng!" Giọng Lâm Vãn đầy hoảng lo/ạn, xen lẫn tiếng đ/ập phá k/inh h/oàng.
"Trần Tự… Trần Tự muốn gi*t tôi!"
"Đừng hoảng! Tôi tới ngay đây!" Tôi gào vào điện thoại.
"Tút tút tút—" Cuộc gọi bị ngắt.
Không còn kịp đợi ngày giờ gì nữa. Tôi chộp lấy túi đồ nghề, lao thẳng ra khỏi tiệm.
Bên ngoài trời đã tối đen như mực, ánh đèn đường mờ nhạt kéo dài bóng người xuống mặt đường.
Tôi xông thẳng vào biệt thự, phòng khách bừa bãi như vừa trải qua một trận cuồ/ng phong.
Trần Tự nằm gục dưới sàn sau ghế sofa, không còn động đậy.
Lâm Vãn ngồi bệt cách đó không xa, lưng tựa vào tường, tóc tai rối bời, tay siết ch/ặt một vật gì đó.
Tôi bước lại gần mới thấy rõ trong tay cô ta là một chiếc xi lanh y tế đã qua sử dụng, kim tiêm vẫn còn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Tôi ngồi xuống, thò tay thăm mạch ở cổ Trần Tự. Lâm Vãn không nhìn tôi mà chỉ nhìn chằm chằm vào một khoảng không vô định, giọng nói nhẹ như làn khói: "Chưa ch*t đâu. Tôi tiêm th/uốc mê cho anh ấy rồi."
Mạch đ/ập dưới tay tôi vẫn còn, tuy yếu nhưng rất đều đặn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, gi/ật lấy chiếc xi lanh từ tay cô ta vứt ra xa.
"Trói anh ta lại trước đi." Tôi bình tĩnh nói.
Lâm Vãn loạng choạng đứng dậy, chân vẫn còn bủn rủn, cô vào phòng lấy ra một cuộn dây leo núi.
Chúng tôi cùng nhau kéo Trần Tự tới cạnh cây cột chịu lực.
Trần Tự gục đầu xuống, hơi thở nặng nề như một con rối vô h/ồn.
Nhìn gương mặt quen thuộc ấy, thật khó tưởng tượng bên trong lại là một người thợ từ mấy trăm năm trước.
Trói xong, tôi kéo mạnh đầu dây để kiểm tra, đảm bảo không thể lỏng ra.
Lâm Vãn ngồi bệt xuống đất thở dốc, toàn thân vẫn còn run.
"Đã xảy ra chuyện gì, kể tôi nghe." Tôi đưa cho cô ta tờ giấy ăn.
Lâm Vãn không nhận, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Tự, nước mắt chảy xuống.
"Không thể chờ đến ngày lành nữa đâu." Cô ta nói, giọng đ/ứt quãng: "Anh ấy quá nhạy… hoặc phải nói là người họ Mặc kia quá nhạy bén."
"Tôi làm đúng như ông dặn, đặt rùa đồng ở vị trí x/ấu, dán bùa lên các khe cửa. Lúc đầu vẫn ổn, anh ấy còn đòi uống nước."
"Nhưng khi tôi quay lưng vào bếp, anh ấy đột nhiên bứt đ/ứt chuỗi vòng đ/á đen kia. Những viên đ/á rơi khắp sàn."
Lâm Vãn ôm lấy đầu gối, giọng nghẹn lại: "Anh ấy dẫm lên những viên đ/á đó mà đi tới. Biểu cảm trên mặt… hoàn toàn thay đổi."
"Không còn là Trần Tự, cũng không phải dáng vẻ đi/ên lo/ạn thường thấy, mà là… một sự kh/inh miệt đến lạnh người."
"Ông ta nói gì?"
"Ông ta bảo..." Lâm Vãn bắt chước cái giọng điệu cổ quái ấy: "Con mụ hèn mọn kia, sao ngươi dám dùng chút trò vặt này để ám hại bản quan?"
Tôi cau mày. Xem ra Mặc Thu Thủy không chỉ giỏi kiến trúc mà còn am tường cả phong thủy.
"Rồi ông ta bóp cổ tôi." Lâm Vãn sờ vào lằn đỏ k/inh h/oàng trên cổ: "Tay ông ta khỏe đến phát sợ. Tôi vùng vẫy cào cấu mãi mới thoát ra được, chạy ra phòng khách lấy lọ th/uốc mê đã giấu sẵn, đ/âm thẳng vào đùi anh ấy."
"Tiêm đúng lắm." Tôi nhìn Trần Tự đang hôn mê: "May mà có thứ này chứ không thì rắc rối to."
Đúng lúc này, Trần Tự bị trói trên cột bỗng cử động. Một ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn phát ra từ cổ họng anh ta. Lâm Vãn theo bản năng lùi lại phía sau. Trần Tự chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ấy vằn đầy tia m/áu, đồng tử tán lo/ạn nhưng cái cảm giác âm u lạnh lẽo kia đã biến mất. Là chính chủ Trần Tự quay lại rồi.
"Vãn Vãn..." Giọng nói khàn đục như tiếng giấy nhám chà trên mặt bàn.
"Em đây." Lâm Vãn nhào tới nhưng không dám lại quá gần, chỉ biết quỳ trước mặt anh ta: "Trần Tự, anh nhìn em này, em là ai?"
"Vãn Vãn... đ/au quá..." Cơ mặt Trần Tự vặn vẹo, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, mồ hôi lạnh chảy dài trên má: "Trong đầu... trong đầu anh như có ai đó đang khoan vào..."
"Đừng sợ, có thầy Hồ ở đây rồi." Lâm Vãn ngoái nhìn tôi với ánh mắt cầu c/ứu.
Tôi bước lên, ấn tay vào giữa hai đầu chân mày của Trần Tự: "Trần Tự, tập trung vào. Nói cho tôi biết, anh vừa thấy gì?"
Trần Tự thở dốc, ánh mắt hiện lên nỗi sợ hãi tột độ: "Tôi thấy... thấy một người đàn ông. Rất g/ầy, chưa đến ba mươi tuổi... mặc bộ đồ tù nhân thời xưa... Ông ta đang khóc... không, ông ta đang cười. Lưng ông ta đầy m/áu, thịt nát bươm hết cả... có người đang đ/á/nh ông ta..."
"Ông ta đang nói gì?" Tôi gặng hỏi.
"Ông ta bảo... ông ta bị oan." Nước mắt Trần Tự hòa cùng mồ hôi lạnh chảy xuống: "Ông ta bảo Thiên Cơ Các không phải do ông ta đ/ốt... là có kẻ đã sửa bản vẽ của ông ta... đó là h/ãm h/ại..."
Đến lúc này, tình hình đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, tôi cứ nghĩ đây là kiểu "q/uỷ nhập x/á/c" thông thường, tức là ý thức của Mặc Thu Thủy đang áp chế Trần Tự.
Nhưng bây giờ nhìn lại, có vẻ không phải là áp chế, mà là đang "hòa nhập".
Việc Trần Tự có thể tiếp cận được ký ức cốt lõi của Mặc Thu Thủy cho thấy ranh giới giữa hai ý thức đang dần biến mất.
Giống như hai tệp tin có định dạng hoàn toàn khác nhau bị ép gộp lại, kết quả cuối cùng chỉ có thể là hệ thống sụp đổ, dữ liệu biến mất hoàn toàn.
"A—!" Trần Tự đột nhiên hét lên thảm thiết, húc mạnh đầu vào cây cột phía sau.
Một tiếng "cốp" khô khốc vang lên, m/áu chảy xuống từ trán anh ta.
"Đừng để anh ta đ/ập đầu!" Tôi quát lớn.
Lâm Vãn vội lao tới, đưa tay đỡ sau gáy anh ta, vừa khóc vừa nói: "Trần Tự! Anh cố chịu thêm một chút! Chúng em đang nghĩ cách c/ứu anh!"
"Gi*t tôi đi…" Trần Tự mở to mắt, răng nghiến ch/ặt, cơ thể run lên dữ dội. Đó là dấu hiệu anh ta đang dốc hết sức để chống lại một ý thức khác trong cơ thể.
"Vãn Vãn… c/ầu x/in em… đ/âm cho anh một nhát đi… Khó chịu quá… lão đi/ên đó đang gặm nhấm n/ão anh…"
"Không được!" Lâm Vãn ôm ch/ặt lấy đầu anh ta: "Em không cho anh ch*t!"
Nhìn cảnh tượng trước mắt, cái mô hình logic vốn luôn vận hành trơn tru trong đầu tôi lần đầu tiên bị nghẽn lại.
Những cách trừ tà thông thường giờ đều vô dụng.
Hai linh h/ồn lúc này giống như hai sợi dây đã thắt nút ch*t vào nhau, đến cả những sợi nhỏ bên trong cũng quấn ch/ặt không thể tách rời.
Muốn gỡ ra, chỉ có thể c/ắt đ/ứt cả sợi nhưng nếu làm vậy, Trần Tự cũng sẽ không còn nữa.
Tôi phải nghĩ cách để Mặc Thu Thủy tự nguyện rời đi.
Đầu Trần Tự còn chưa kịp chạm vào cột thì đã bị Lâm Vãn ôm ch/ặt giữ lại.
Từ cổ họng anh ta phát ra một tiếng gầm gừ không giống tiếng người, con ngươi vốn đang tán lo/ạn bỗng thu lại, và luồng tử khí đ/áng s/ợ kia lại chiếm lấy toàn bộ ý thức.
"Láo xược! Thả bản quan ra!"
Anh ta vùng vẫy dữ dội, cổ tay bị dây thừng siết rá/ch da, m/áu chảy ra nhưng dường như không cảm thấy đ/au.
Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lạnh đến thấu xươ/ng: "Kẻ nào cho ngươi cái gan đó? Ta là mệnh quan triều đình!"
Lâm Vãn sợ hãi run lên, suýt nữa thì buông tay. Tôi vỗ vai ra hiệu cô ta đừng động đậy, rồi bước tới trước mặt Trần Tự, đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta.
"Quan triều đình ư?" Tôi bình thản nói: "Sở thừa Viện Doanh Thiện thuộc Công bộ, đúng không?"
Trần Tự – hay nói đúng hơn là Mặc Thu Thủy – bỗng khựng lại.
"Một chức quan bát phẩm, bé như hạt vừng."
Anh ta nghiêng đầu, vẻ bối rối hiện rõ: "Ngươi… hôm qua Thượng thư Công bộ còn tới thị sát…"
"Mặc Thu Thủy!"
Ba chữ này thốt ra như bấm nút dừng.
Người đang nổi đi/ên kia bỗng im bặt.
Đôi mắt ông ta run lên dữ dội, như thể vừa chạm vào một cái tên xa xưa, thậm chí là cái tên ông ta từng cố quên.
"Ngươi… gọi ta là gì?"
Giọng ông ta không còn hung dữ nữa, mà lẫn cả sự r/un r/ẩy.
"Mặc Thu Thủy, ch*t trong ngục năm Gia Tĩnh thứ ba mươi lăm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, nói nhanh: "Thiên Cơ Các mới xây được một nửa thì bị hỏa hoạn th/iêu rụi, đó là sự thật. Ông ch*t không cam lòng, nên chấp niệm của ông vẫn tồn tại đến tận bây giờ."
Gương mặt Mặc Thu Thủy lập tức biến sắc, đầy dữ tợn.
Đó là sự x/ấu hổ và tức gi/ận khi bị nói trúng chỗ đ/au.
"Ngươi nói bậy!"
"Thiên Cơ Các là tuyệt tác của tạo hóa, sao có thể là do số mệnh!"
"Là có kẻ gh/en gh/ét ta! Bọn chúng sửa bản vẽ của ta!"
"Chúng… đã phóng hỏa đ/ốt tòa lầu!"
"Chẳng có ai sửa bản vẽ của ông cả."
Tôi ngắt lời, trực tiếp đưa điện thoại lên trước mặt ông ta.
Trên màn hình là những mảnh sử liệu tôi đã chụp lại, cùng với mô hình mô phỏng Thiên Cơ Các do bạn tôi dựng lại trên máy tính.
"Nhìn cho kỹ đi."
Tôi chỉ vào màn hình, giọng chậm lại nhưng rõ ràng: "Cái cấu trúc ‘Tinh Đẩu Huyền Khu’ của ông về mặt lý thuyết đúng là tinh diệu tuyệt trần, nhưng ở thời đại đó hoàn toàn không có loại vật liệu nào chịu được sức kéo và chịu lực như vậy."
"Dù hôm đó không xảy ra hỏa hoạn thì chậm nhất nửa tháng sau, ngay khoảnh khắc ông cất nóc, cả tòa lầu cũng sẽ đổ sập vì chính trọng lượng của nó thôi."
Mặc Thu Thủy nhìn trân trân vào những đường biểu đồ chịu lực xanh đỏ trên màn hình.
Ông ta không hiểu những ký hiệu hiện đại, không biết các con số hay thuật ngữ kia là gì, nhưng ông ta nhìn ra được những điểm chịu lực màu đỏ nguy hiểm đó.
Là một người thợ đứng đầu thời bấy giờ, đây là bản năng gần như khắc vào xươ/ng tủy của ông ta.
Hơi thở của ông ta bắt đầu dồn dập.
Lồng ng/ực phập phồng dữ dội, ánh mắt d/ao động không ngừng, như đang cố gắng phản bác, lại như đang bị chính lý lẽ trước mắt ép cho nghẹn lại.
Cơ mặt ông ta gi/ật liên hồi, từng thớ cơ siết ch/ặt, rồi lại thả lỏng, lặp đi lặp lại như một người đang giằng co kịch liệt với chính niềm tin của mình.
Đó không còn là tức gi/ận đơn thuần nữa.
Đó là dấu hiệu của một niềm tin đã đứng trên bờ vực sụp đổ.
"Không thể nào... không thể như thế được... ta đã tính toán hàng nghìn lần..." Ông ta lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng.
"Cách tính của ông không sai, chỉ là sai ở thời đại."
Tôi cất điện thoại, rồi ngồi xuống đối diện ông ta, giọng chậm lại, dịu hơn: "Mặc tiên sinh, ông nhìn người trẻ này xem."
Tôi chỉ vào cơ thể Trần Tự. "Anh ta tên là Trần Tự, là hậu bối cùng ngành với ông sau năm trăm năm."
"Anh ta cũng giống ông, cũng là người mê nghề đến mức cực đoan. Vì một dự án, anh ta có thể thức trắng ba ngày ba đêm, vì một chi tiết nhỏ, anh ta sẵn sàng đ/ập đi làm lại hàng chục lần."
Tôi lấy từ trong túi ra tập bản vẽ cũ của Trần Tự, lật từng trang cho ông ta xem.
"Ông nhìn cách xử lý mái hiên này đi, có phải mang phong cách của ông năm xưa không?"
"Rồi xem cách cải tiến mộng gỗ này nữa, tuy còn non, nhưng vấn đề mà anh ta muốn giải quyết… chẳng phải giống hệt những gì ông từng trăn trở sao?"
Mặc Thu Thủy nhìn vào những bản vẽ đó.
Ban đầu, ánh mắt ông ta còn mang theo sự kh/inh thường.
Nhưng càng nhìn, ánh mắt ấy càng thay đổi.
Đó là ánh nhìn dành cho một viên ngọc quý, đồng thời cũng là sự xúc động khi gặp được một người hiểu mình, một người có thể gọi là tri kỷ.
"Cái này… là cậu ta vẽ sao?"
Giọng của Mặc Thu Thủy hơi khàn lại, mang theo chút không tin.
"Góc xoay này tại sao không dùng đấu củng* sao? À… hóa ra là dùng thép để chịu lực…"
(*) Đấu củng: hệ kết cấu gỗ truyền thống gồm các khối và thanh gỗ xếp chồng, dùng để đỡ mái và phân tán lực từ mái xuống cột.
"Quả thật… tuyệt diệu… tuy còn thô, nhưng lại rất thực dụng."
"Không chỉ thực dụng, mà còn cực kỳ chắc chắn."
Tôi tiếp lời, giọng dứt khoát hơn: "Công nghệ bây giờ mạnh hơn thời của ông gấp trăm lần. Muốn gỗ có gỗ, muốn thép có thép." Nếu ông cứ khăng khăng chiếm lấy cơ thể này, kết cục chỉ có một. Cơ thể này sẽ sụp đổ, còn linh h/ồn của ông cũng sẽ tan biến theo."
"Thiên Cơ Các mãi mãi chỉ là một công trình dang dở, mãi mãi chỉ là một trò cười mà thôi."
Mặc Thu Thủy im lặng rất lâu.
Sự hung bạo trong ánh mắt ông ta dần tan đi, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi sâu thẳm.
"Vậy… ta có thể làm gì?"
Ông ta cười khổ, nụ cười mang đầy chua chát.
"Ta vốn đã là người ch*t. Cái cục tức này không nuốt trôi, tòa lầu này không xây xong… Dù có làm m/a, ta cũng chẳng thể yên lòng."
"Ai nói là không xây xong?"
Tôi đứng dậy, kéo mạnh tấm rèm cửa dày ra.
Bên ngoài, ánh đèn thành phố rực rỡ như một dải ngân hà, những tòa cao ốc xa xa hiện lên sừng sững trong màn đêm.
"Mặc tiên sinh, ông nhìn xem."
Tôi chỉ ra ngoài.
"Thế đạo đã đổi rồi."
"Đây là thời đại tốt nhất."
"Chỉ cần có bản vẽ, chỉ cần có ý tưởng thì không có gì là không thể xây được."
"Trần Tự là người ông đã chọn. Anh ta có thiên phú, có chấp niệm. Và quan trọng nhất, anh ta có cả công nghệ của thời đại này để giúp ông hoàn thành."
Mặc Thu Thủy thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, nhìn những tòa nhà chọc trời cao hàng trăm mét, nhìn những ánh đèn neon rực rỡ. Đối với một người đời Minh mà nói, cảnh tượng này chẳng khác gì thần tích.
"Đây... tất cả đều do người phàm xây nên sao?" Ông ta run giọng hỏi.
"Toàn bộ đều là người thường."
Tôi gật đầu, nói rõ ràng: "Không có thần tiên, cũng không có vua chúa. Tất cả đều do những người thợ từng chút một dựng nên."
"Mặc tiên sinh, thay vì chiếm lấy cơ thể và làm hại người…"
"Ông có thể trao lại con đường này cho anh ta. Hãy để Trần Tự sống thay ông, làm thay ông. Để anh ta hoàn thành giấc mơ còn dang dở của ông."
Lâm Vãn đứng bên cạnh đã khóc không thành tiếng từ lâu. Dù không dám nói gì, ánh mắt cô ta đầy vẻ c/ầu x/in.
Mặc Thu Thủy nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau, hai hàng nước mắt chảy xuống từ khóe mắt của Trần Tự.
"Thôi vậy…"
Ông ta thở dài, giọng nói đã buông bỏ tất cả.
"Cả đời ta sống cô đ/ộc, tự cao. Không tin thần, chỉ tin vào thước và mực trong tay. Không ngờ khi ch*t đi năm trăm năm…"
"Lại phải gửi gắm mọi thứ cho một người đời sau."
Ông ta mở mắt, nhìn sang Lâm Vãn: "Cởi trói đi."
Lâm Vãn nhìn tôi, tôi gật đầu.
Ngay khi dây thừng được tháo ra, Mặc Thu Thủy không hề nổi đi/ên hay làm hại ai.
Ông ta cử động cổ tay, bước đến bàn vẽ, cầm bút lông rồi viết một dòng chữ lên giấy.
Ngay sau đó, cơ thể Trần Tự run lên dữ dội.
Luồng khí lạnh kia rút đi như nước rút.
Trần Tự đổ gục xuống đất, rơi vào hôn mê.
Những ngày sau đó, mọi chuyện trở nên vừa kỳ lạ vừa êm đềm.
Mặc Thu Thủy không rời khỏi cơ thể Trần Tự hẳn, nhưng ông ta cũng không còn tranh giành quyền kiểm soát nữa, mà giống như một vị thầy già khó tính ở bên cạnh hướng dẫn.
Để xoa dịu vị "tổ tông" này, tôi và Lâm Vãn đưa Trần Tự đi một chuyến "khảo sát" đặc biệt.
Chúng tôi đến tháp gỗ ở Ứng Huyện*.
(*) Tháp gỗ Ứng Huyện (chùa Phật Cung): ngôi chùa gỗ cao nhất và cổ nhất thế giới, được xây dựng năm 1056 mà không dùng đinh sắt.
Đứng dưới tòa tháp gỗ từ thời Liêu đã tồn tại cả nghìn năm, Trần Tự – lúc này do Mặc Thu Thủy dẫn dắt – ngửa đầu nhìn rất lâu.
Ông ta đưa tay sờ vào những cây cột phủ đầy bụi thời gian, vừa nhìn vừa lẩm bẩm.
Có lúc ông ta khen ngợi, có lúc lại lắc đầu: "Cách xếp các lớp gỗ này, tuy phức tạp nhưng có nguyên tắc… rất tinh diệu."
"Nhưng chỗ chịu lực này hơi lệch."
"Nếu gặp động đất lớn, e là không đứng vững."
Ông ta vừa nói vừa chỉ trỏ, người xung quanh nhìn anh ta như đang nhìn một người không bình thường.
Nhưng tôi biết, đây là một người thợ bậc thầy đang "trao đổi" với những công trình xưa.
Sau đó, chúng tôi lại đến gác Phi Vân ở Vạn Vinh.
Nhìn những mái cong bay lên như mây, Mặc Thu Thủy bỗng mỉm cười:
"Gác Phi Vân không tệ. Tuy không hoành tráng như Thiên Cơ Các của ta…"
"Nhưng sự linh hoạt này… lại rất hợp ý ta."
Trên chuyến xe buýt trở về, Mặc Thu Thủy mượn miệng Trần Tự nói với tôi:
"Thầy Hồ, ta đã hiểu rồi. Người hậu bối này là loại có thể rèn giũa được. Tay nghề còn non, nhưng ý chí thì rất mạnh. Cái kết cấu ‘Tinh Đẩu Huyền Xu’ đó, ta đã dạy lại cho cậu ta. Còn có xây được hay không… thì phải xem vận mệnh của cậu ta."
Đó cũng là lần cuối cùng ông ta xuất hiện.