"Các bệ/nh nhân thân mến, đã đến giờ điều trị~ Hãy tìm ki/ếm sự giúp đỡ từ bác sĩ điều trị bằng mọi giá."

"Toàn thể nhân viên Bệ/nh Viện Kỳ Tích, xin hết lòng phục vụ quý vị."

Người đầu tiên xông vào phòng chính là vị bác sĩ điều trị, trong khi y tá tóc vàng lẹm bẹm ôm tài liệu theo sau. Cử chỉ cô ta ngoan ngoãn và cung kính lạ thường.

Xem ra mức độ nguy hiểm của bác sĩ điều trị còn cao hơn cả y tá?

Ngoài điều này, tôi để ý Thịnh Kiêu vẫn chưa xuất hiện, cùng với đó là giọng nói kỳ lạ trong thông báo trước đó hoàn toàn không có dấu hiệu gì trên hai con quái vật này.

Cảnh giác trong tôi vụt tăng vọt, nhưng không dám cử động mảy may.

Ánh mắt bác sĩ điều trị chậm rãi quét qua một lượt, gật đầu hài lòng:

"Qua đợt điều trị đầu tiên, xem ra các bệ/nh nhân đã thấm nhuần hiệu quả trị liệu của bệ/nh viện chúng ta, hẳn là rất hài lòng rồi nhỉ."

"Hôm nay, chúng ta sẽ bước sang đợt điều trị thứ hai - phẫu thuật."

"Hiệu quả sẽ trực quan và rõ rệt hơn, thậm chí có khả năng khỏi bệ/nh hoàn toàn, mong các bệ/nh nhân hết sức nghiêm túc hợp tác!"

Trong đầu tôi vang lên hồi chuông báo động. Phẫu thuật đồng nghĩa với việc mất ý thức, trở thành chuột bạch bị c/ắt c/ụt chi, đ/ập g/ãy xươ/ng, mổ bụng hay phá hủy dây th/ần ki/nh.

Hơn nữa, tôi tin chắc không vị bác sĩ nào lại cười đi/ên cuồ/ng đến mức tay r/un r/ẩy khi biết mình phải thực hiện liên tiếp mười ca phẫu thuật.

Trừ khi, những ca phẫu thuật ấy chính là thành tích để đời, bằng chứng cho năng lực tuyệt đối, thậm chí là chìa khóa thăng tiến của hắn.

Tôi nuốt nước bọt, không thể kìm được suy nghĩ về ca phẫu thuật ph/á th/ai - căn bệ/nh duy nhất của mình.

Tôi đang cố gắng giữ bình tĩnh, y tá tóc vàng đã đưa giấy thông báo phẫu thuật tới tận tay từng người.

Tôi còn chưa kịp đọc rõ nội dung, đã nghe thấy tiếng "bịch" vang lên. Quay lại nhìn, một gã mặc áo khoác đang ôm tờ giấy thông báo quỳ rạp trước mặt bác sĩ điều trị, nước mắt nước mũi nhễ nhại, vẻ mặt ngày càng đi/ên lo/ạn:

"Ca của tôi là c/ắt bỏ ngón tay hoại tử! Tôi chỉ có một ngón, một ngón thôi, hí hí hí."

"Bác sĩ! Bác sĩ! Ngài nhất định sẽ giúp tôi chứ?"

Tôi thấy rõ mồn một biểu cảm bác sĩ đột ngột biến đổi, ánh mắt dịu dàng đến rợn người:

"Đương nhiên, bệ/nh nhân đã cầu c/ứu chúng tôi, chúng tôi tất nhiên sẽ hết lòng phục vụ."

"Chỉ là trước đó, anh cần có chữ ký của viện trưởng đã."

Hắn đột ngột dừng lại, quay đầu ngoặt về phía tôi. Đôi mắt trương phồng như cóc nhái, khóe miệng kéo dài đến tận mang tai:

"Nhớ - Lấy - Bằng - Được - Chữ - Ký - Của - Viện - Trưởng - Trong - Phòng - Làm - Việc - Một - Mình - Đấy."

Tôi mặt lạnh mở tờ thông báo phẫu thuật.

Trên đó ghi rõ: [Ca Phẫu Thuật Cấy Phôi].

Có lẽ tôi nên giải thích thẳng thắn hơn: đó gọi là thụ th/ai cưỡ/ng b/ức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm